Bình luận 2 câu thơ: Đã mang tiếng ở trong trời đất, Phải có danh gì với núi sông


Các bài văn mẫu lớp 9

Bình luận 2 câu thơ: Đã vang danh thiên hạ, danh tiếng nào bằng sông núi

Bình luận 2 câu thơ: Đã vang danh thiên hạ, danh tiếng nào bằng sông núi

Hướng dẫn


Nguyễn Công Trứ (1778 – 1858) là nhà thơ nổi tiếng của nước ta nửa đầu thế kỷ XIX. Ông để lại cho đời nhiều bài thơ Nôm, trong đó có nhiều bài ca dao tuyệt đẹp, với giọng điệu hào hùng. Trong thơ ca trung đại, không có nhà thơ nào viết hay và độc đáo về đề tài “chí người”, “chí người”, “chí anh hùng” như Nguyễn Công Trứ.

Bài thơ “Đi thi” được Nguyễn Công Trứ viết từ thuở thiếu thời, tràn đầy nhiệt huyết khoa bảng. Trong đó có một bài thơ được nhiều người yêu thích và truyền tai nhau:

Nổi tiếng khắp trời đất
Làm gì có danh với sông núi

Bài thơ “Đã vang danh thiên hạ”, chủ thể trữ tình là ai? Con người là con người trong xã hội phong kiến. Đoạn thơ đề cao vai trò, vị trí của con người với tư cách là con người, của con người trong cuộc đời và trong vũ trụ.

Câu thơ thứ hai “Phải có danh với núi sông” là lời khẳng định đầy tự tin, tự hào. Hai chữ “phải có” chính là lời khẳng định trách nhiệm, nghĩa vụ của đấng mày râu với tư cách là một người đàn ông. “Danh” trong câu thơ là tiếng tăm, danh vọng, sự nghiệp ở đời; “với sông núi” là với đất nước; “Sông núi” trường tồn, trường tồn, “danh” cũng lưu truyền muôn đời.

Có thể nói, hai câu thơ trên của Nguyễn Công Trứ đã thể hiện một quan niệm sống cao đẹp, tích cực của một nhà nho. Là một đấng nam nhi, một bậc nho sĩ trong thiên hạ phải làm nên sự nghiệp lớn, để lại công danh cho đất nước, quê hương.

Vì sao “Đã có tiếng vang trời đất/Nên sông núi nên danh gì”?

Theo quan niệm của các nhà Nho xưa, kẻ sĩ là phải lập thân bằng con đường khoa bảng. Triều đình phong kiến ​​tuyển chọn nhân tài bằng con đường khoa bảng. Sĩ tử phải dấn thân vào con đường thi cử, đọ sức với thiên hạ, mong ghi tên mình vào bia vàng làm quan. Làm quan là để thực hiện lý tưởng yêu nước. Trong lúc loạn lạc, hãy giúp nhà vua đánh bại kẻ thù và mang lại hòa bình cho quê hương. Trong thời bình, chúng ta đem tài kinh bang tế thế, trị quốc, cứu dân, hưng quốc. Là một người đàn ông, là một người đàn ông không thể sống một cuộc sống bình thường, không thể sống trong một xó xỉnh, anh ta có tư cách của một người đồng chí.

Một kẻ sĩ chân chính phải bằng tài và đức của mình, qua sự tôi luyện trong “thập đại hỏa” ở cửa Khổng, sân Trình, dùi mài kinh sử, và bằng con đường thi cử, đỗ đạt, làm quan. những thành tựu mới. công việc phi thường như dời núi lấp hồ, đội đá vá trời, ghi danh vào sử sách, làm rạng rỡ gia đình, dòng tộc, làm vẻ vang cho đất nước, quê hương.

Quan niệm trên của Nguyễn Công Trứ là rất đúng đắn và tích cực đối với một nhà Nho, một nhà nho khao khát lập thân trong xã hội cũ. “Danh” mà nhà thơ nói đến không phải là hư danh, hư danh – danh lợi tầm thường, công danh phải là danh lợi, ích nước lợi dân, sự nghiệp mà được công nhận và tôn trọng. được đo bằng tầm vóc phi thường, tài năng, đạo đức kiệt xuất. Những kẻ ngu dốt, tham lam, thấp hèn… không vùng đất nào có tên đó. , của một kẻ ham danh lợi, với tham vọng tung hoành “Nên sông núi biết gì”.


Xem thêm: Bình luận ý kiến ​​Nhạc sĩ S. Guno nói: Năm 20 tuổi, tôi chỉ nhận mình có tài

Hai câu thơ “Có danh trong trời/ Phải có danh với núi sông” rút ra từ bài thơ Đi thi tự sự nên “danh” phải gắn với bảng vàng bia đá. Nguyễn Công Trứ từng viết:

“Có lòng trung nên đứng giữa trời đất,
Không đáng thời gian để có một cái cây”
(Bổn phận làm con trai)

Nghĩa là: muốn lập công danh thì phải có lòng trung; Kẻ sĩ nếu không có danh thì cuộc đời cũng mất hết ý nghĩa, trở nên vô nghĩa.

“Con người không có kỹ năng nào cả
Lưu dân hàn thành”

Có một tài năng mới. Có đức mới có danh. Chỉ có đàn ông, mới có nợ tang bồng mới mong công danh lập nghiệp: Lập gia đình, lập công danh là chí nguyện ở đời:

“Trời tròn đất ngang dọc,
Nợ thế chấp để trả nợ vay.
Hạ chí làm nên nam, bắc, dông, tây,
Tốn sức vùng vẫy trong bốn bể…”
(Nợ sinh tử)

Theo Trụ Cổng, danh vọng luôn gắn liền với chí khí anh hùng. Chỉ có bậc anh hùng mới làm rạng danh mình, để lại tiếng thơm cho muôn đời: “Túi bánh trước sau ngàn năm/ Hơn một tiếng chí công” (Trên vì nước, dưới vì nhà). ).

Nguyễn Công Trứ là bậc kỳ tài, đi thi: “đỗ nguyên giải”, cầm quan “Tang quân cờ tướng”. Trời”. Ông di dân lập ấp, lấn biển, lập nên hai huyện Tiền Hải và Kim Sơn ở miền Bắc nước ta. Cho đến ngày nay vẫn được nhân dân ghi nhớ.

Khái niệm về sự nổi tiếng, về sự nam tính. Nhân dân ta đã từng ca ngợi những con người có khát vọng bay xa, bay cao, đi đến mọi chân trời và lập nghiệp:

“Con trai út nên làm điều tốt,
Phú Xuân đã từng trải, Đồng Nai cũng từng trải”
(Dân gian)

Quan niệm về công danh sự nghiệp của Nguyễn Công Trứ rất gần gũi với nhân dân ta. Dù tiến bộ, tích cực, dù háo danh và đầy bản lĩnh, Nguyễn Công Trứ quan niệm về công danh và sự nghiệp của mình vẫn là một lý tưởng anh hùng (hiền nhân, cổ hủ, bị hạn chế bởi ý thức hệ'” Cuộc đời Nguyễn Công Trứ nhiều thăng trầm dữ dội. , có khi làm tướng, có khi bị giáng làm lính thú v.v… Cuối đời ông lầm bầm:

“Kiếp sau xin đừng làm người,
Làm một cây thông đứng giữa trời và hét lên “…
(Cây thông)

Hai câu thơ trên đã nêu một quan niệm, một bài học cao đẹp về cách sống, về mưu sinh, về sự cố gắng phấn đấu để làm nên công danh, sự nghiệp ở đời. Học thì phải thi. Học trò chúng tôi tìm thấy trong hai câu thơ này sự háo hức thi thố, khoe tài khoa bảng. cuộc thi với bạn bè. Thế kỷ XXI đang vẫy gọi. Đất nước đang vẫy gọi. Thiếu niên, học sinh phải biết ra sức học tập, đi vào con đường khoa cử, quyết tâm vượt mọi khó khăn, học giỏi, thành tài, phụng sự Tổ quốc vì mục tiêu “Dân giàu, nước mạnh”. . Ta càng trân trọng Nguyễn Công Trứ hơn, trân trọng bài thơ nổi tiếng của ông:

“Núi non sông nào phải mang tiếng tăm gì?”… Danh tiếng của tuổi trẻ chúng ta hôm nay luôn gắn liền với lợi ích của Tổ quốc, của cách mạng, vì hạnh phúc của nhân dân.

Nguồn: Vietvanhoctro.com

Xem thêm: Soạn bài về lập luận so sánh



thẻ:
#bình luận #đường sá #con người #Đất nước #học sinh #học tập #lý tưởng #Nguyễn Công Trứ #quê hương #sống đẹp #thi cử #tự tin #Tuổi trẻ

Bạn thấy bài viết Bình luận 2 câu thơ: Đã mang tiếng ở trong trời đất, Phải có danh gì với núi sông có giải quyết đươc vấn đề bạn tìm hiểu không?
Nếu không hãy comment góp ý thêm bên dưới để tieuhocchauvanliem.edu.vn có thể chỉnh sửa & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé!
Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Châu Văn Liêm

Chuyên mục: Văn Mẫu Lớp 9

Nguồn: Trường Châu Văn Liêm

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button