Bình luận ý kiến của Nhạc sĩ S. Gunô có nói: Hồi tôi 20 tuổi, tôi chỉ thừa nhận riêng tôi có tài


Các bài văn mẫu vào lớp 10

Bình luận ý kiến ​​Nhạc sĩ S. Guno nói: Năm 20 tuổi, tôi chỉ nhận mình có tài

Bình luận ý kiến ​​Nhạc sĩ S. Guno nói: Năm 20 tuổi, tôi chỉ nhận mình có tài

Hướng dẫn


Thời gian và trải nghiệm giúp mỗi chúng ta khôn ngoan hơn, trưởng thành hơn. Ai nên khôn mà chẳng dại một lần? Các vĩ nhân, danh nhân cổ, Kim, Đông, Tây đã có nhiều ý kiến ​​sâu sắc về vấn đề này. S. Guno, nhạc sĩ vĩ đại của Pháp ở thế kỷ XIX, đã để lại nhiều hồi ký cảm động về mối quan hệ của ông với nhạc sĩ thiên tài Moda. Anh nói:

“Năm 20 tuổi, tôi chỉ thừa nhận mình có tài. Năm 30 tuổi, tôi nói: Tôi và Mocla. Năm 40 tuổi, tôi nói: Tôi và Moza. Bây giờ tôi chỉ nói Moda.”

Moda là thiên tài âm nhạc người Áo ở thế kỷ XIX, danh nhân văn hóa thế giới. Câu nói trên được lưu truyền vì đó là câu nói chân chính của một thiên tài nói về một thiên tài. Hơn nữa, câu nói ấy chứa đựng một bài học nhân sinh, bài học về đức tính khiêm tốn, tự rèn luyện và hoàn thiện nhân cách văn hóa.

Thế kỷ XIX gần như đồng thời xuất hiện ở Paris, Pháp và ở Viên, thủ đô nước Áo, hai thần đồng âm nhạc, đó là S. Guno và Moda. Họ là niềm tự hào của đất nước mình, giống như hai ngôi sao ca nhạc tỏa sáng trên bầu trời. Trong hồi ký của mình, S. Guno đã viết “Năm 20 tuổi, tôi chỉ thừa nhận mình có tài”. Năng khiếu âm nhạc của S. Guno nở rộ từ rất sớm, ông được dạy dỗ và đào tạo bởi nhiều giáo sư âm nhạc nổi tiếng thời bấy giờ ở Pháp. Năm 20 tuổi, ông trở thành nhạc sĩ Pháp nổi tiếng. Lời thú nhận của S.Guno phản ánh tâm lý của một tài năng trẻ, quá tự tin, tự hào về tài năng của mình, chỉ “nhận” mình là “cái cớ”. Tự hào quá thành kiêu căng, hợm hĩnh “bất nhân” là thế! Người có tài thường có tật, tự cho mình là tất cả, trên hết mọi người. Đó là tâm lý, điểm yếu của nhiều người, trong đó có Guno. Thanh niên mới lớn, chưa gặp nhiều thử thách với cuộc sống, kinh nghiệm sống còn hạn chế nên còn bồng bột, non nớt, còn hiếu thắng. Họ tự cho mình là tài giỏi, cái gì của họ cũng đúng, giỏi, “nhất thế gian”. Việc gì tôi cũng làm được và làm tốt, làm tốt, làm tốt hơn người khác. Ngựa con vốn đã tham lam. Bên cạnh đó, vào thời điểm đó, Guno và nhiều tài năng âm nhạc khác chưa có cơ hội trực tiếp thi đấu nâng tạ nên mới hợm hĩnh và nói như vậy. Sự thật vẫn còn ở phía trước. Guno đã tự phê bình, đánh giá chân thành về tư tưởng và đạo đức của mình thời trẻ. Qua đó, ông có cái nhìn rất nhân hậu về sự bồng bột, yếu đuối tự phụ của tuổi trẻ.

Trong cuộc sống, ai cũng cần phải cạnh tranh với thế giới. Phải biết khẳng định mình, tự hào và tự tin vào khả năng, tài năng của mình. Tự hào và tự tin vào bản thân tạo nên bản lĩnh để sống, biết bước vào đời bằng tất cả nghị lực và ý chí mạnh mẽ. Chỉ có tự hào và tự tin, bạn mới có thể phát huy tài năng của mình để làm nên nghiệp lớn, lưu danh sử sách. Nhưng tự tin và kiêu hãnh thì không được kiêu căng, tự phụ, bởi kiêu căng, tự phụ là nguy cơ tiêu diệt nhân tài. Tài năng chỉ có thể đơm hoa kết trái trên nền tảng của một nhân cách cao đẹp.

Không thể sống trong sự tầm thường nhạt nhẽo và vô vị. Cũng không thể tự phụ. Lối sống đẹp là biết trân trọng tài năng, đức độ của bản thân, biết học tập trau dồi, phát triển tài năng, phẩm chất.

Nhà thơ Xuân Diệu đã từng có một bài tứ tuyệt tương tự như câu trên của Guno. Năm ấy Xuân Diệu 19 tuổi, tài thơ nở rộ:

‘Tôi là duy nhất, tôi là riêng tư, tôi là người đầu tiên Không có giới hạn mùa hè khi ở bên tôi’

(Hy Mã Lạp Sơn)

Thời gian sẽ dạy cho mọi người sự khôn ngoan. Dù mưa hay nắng, cuộc sống sẽ khiến chú ngựa háo hức trở nên thuần phục. Kinh nghiệm sống ngày càng phong phú, tầm mắt được mở rộng, hành vi dần được trau chuốt. Kinh nghiệm dạy chúng ta suy nghĩ chín chắn hơn và hành động thận trọng hơn. Mười năm sau, ở độ tuổi ba mươi, Guno bắt đầu nghĩ về mối quan hệ giữa các tài năng, một sự thay đổi đáng kể trong nhận thức. Ông viết trong hồi ký: “Ba mươi tuổi, tôi tham gia: Tôi và Moda.” Guno bắt đầu nhìn thấy đằng sau ngôi sao của mình, trên bầu trời, một ngôi sao thứ hai của Moda. Từ chỗ chỉ biết “củ tỏi có tài”, Guno đã phải công nhận Moda có tài. Làm sao dễ dàng thay đổi một quan niệm, một suy nghĩ, một đánh giá? Tính chủ quan, hiếu thắng không dễ khắc phục, thay đổi. Bước qua tuổi 30, Guno cũng như bao người, đã trưởng thành về tính cách, nhìn bản thân và cách đánh giá mọi người khách quan hơn, thận trọng hơn và đúng mực hơn. Bên cạnh cái đầu “nóng” là một trái tim “lạnh”. Trường đời thêm kinh nghiệm “Đi một ngày đàng, học một sàng khôn”, sự phát triển nhân cách, trước đây là tình cảm, nay được bổ sung bằng lý trí, một tâm lý sống “cân bằng”. tự coi mình là một tài năng xuất chúng: “tôi và Moda”,


Xem thêm: Những bài viết hay về mái trường thân yêu

Một thập kỷ nữa trôi qua. Guno đã có những buổi biểu diễn âm nhạc, tiếp cận một số nhạc viện ở Tây Âu, Guno nhìn Moda một cách khách quan và trân trọng. Ông ghi lại trong hồi ký: “Bốn mươi tuổi, tôi nói: Moza và tôi”. Sự thật đã được khẳng định, Guno chấp nhận, nhường bước trước anh, khâm phục tài năng của anh. So sánh ngắn gọn trong ba từ “Moda và tôi”, Guno đã phải trải qua một hành trình kéo dài 20 năm. Sự thật khách quan đã vượt qua suy nghĩ chủ quan, đã vượt qua định kiến ​​hợm hĩnh. Biết mình không dễ, thừa nhận người khác giỏi hơn mình mới khó vô cùng. Để có nhận thức và thái độ đúng đắn như Guno cần phải có sự nghiên cứu, trí tuệ, dũng cảm và trung thực, điều đó cho thấy Guno là một nhạc sĩ tài ba. Tuyệt vời, tài năng và có một tâm hồn vô cùng trong sáng.

Sự thật liên tục được điều chỉnh. Với những người có trí tuệ sáng suốt, có tấm lòng hướng thiện, họ luôn hướng tới chân thiện mỹ, vươn tới chân lý. Nhạc sĩ Gono cũng vậy. Nếu như năm 20 tuổi, ông tự tin “chỉ thừa nhận tài năng của mình” thì hơn 30 năm sau, ông ghi lại trong hồi ký: “Nhưng bây giờ tôi chỉ nói: Moda”. Khi đó Moda đã ngoài 50 tuổi. trí, thiên, tài, nhân cách phát triển đến độ “chín” và tương đối hoàn chỉnh, ông tự đánh giá mình, nhìn người khách quan hơn, chính xác hơn. , ngả mũ và cúi đầu trước Moda vĩ đại, phủ nhận bản thân những gì anh ấy nghĩ say mê về anh ấy, Guno chỉ trích sự mơ hồ của chính mình khi còn trẻ. Guno là một tài năng, Moda là một thiên tài. Guno đã khiến chúng ta phải khâm phục về tài năng và phẩm giá của ông. Đại thi hào Goth đã từng nói: “Trước một bộ óc vĩ đại, củ tỏi cúi đầu trước dầu. Trước một trái tim vĩ đại, tôi quỳ gối”. Sự “cúi đầu”, “quỳ gối” trước những thiên tài không làm chúng ta trở nên “nhỏ bé”, mà chính sự khiêm nhường, tôn trọng đã khiến chúng ta “lớn lên”. , nhân cách của ông vô cùng vĩ đại: “Người trí là người biết mình, người nhân là người thương mình” (Nhan Hồi).

Tóm lại, hồi ký của nhạc sĩ nổi tiếng Guno trước hết là sự đánh giá và ca ngợi thiên tài âm nhạc Moda. Moda, Beethoven, Traikovski… là những nghệ sĩ của nhân loại, trường tồn với thời gian, được mọi người ngưỡng mộ. Câu nói của Guno không chỉ đề cập đến vấn đề trau dồi tài năng và sự thanh nhàn của một nghệ sĩ chân chính, coi trọng đức tính khiêm tốn trong ứng xử mà còn đề cao sự vận động của cái tôi trong nhận thức. Trong các mối quan hệ xã hội, chúng ta cần có đủ thời gian để suy tư, ngẫm nghĩ về mọi sự vật hiện tượng, đánh giá bản thân và đo tầm vóc con người. Thời gian là thước đo của sự thật. Thời gian giúp ta khám phá bản thân, giúp ta tiếp cận sự thật. Guno dám so tài với thiên hạ nên khi còn trẻ đã tự hào “thừa nhận chỉ mình ta có tài”. Và chính vì sống hết mình nên ông đã ca ngợi Moza là một thiên tài, “Tôi chỉ nói: Moza”.

Khiêm tốn là một đức tính quý giá. Khiêm tốn để phát huy tài năng và hoàn thiện nhân cách văn hóa – Càng tài càng khiêm tốn. “Phá rằng hay là mất việc, khoe khoang công đức là mất việc” (Tẩm Thư); “Nếu tự cho mình là tốt thì lỗ tai không còn nghe được lời hay lẽ phải” (Giải ngạn ngữ).

Hơn một thế kỷ sau, đọc hồi ký của nhạc sĩ Guno, tôi vô cùng ngưỡng mộ ông. Anh đã rất thành thật tự kiểm điểm về sự “non nớt” của tuổi đôi mươi. Bài học khiêm tốn để rèn luyện tài năng của Guno vẫn còn nguyên giá trị và có tác dụng giáo dục to lớn đối với tuổi trẻ chúng ta.

Nguồn: Vietvanhoctro.com

Xem thêm: Hãy kể về một kỉ niệm mà bạn nhớ mãi trong quãng đời đi học của mình.



thẻ:
#bình luận #dũng cảm #học tập #sống đẹp #suy nghĩ #thời gian #tự phụ #Tuổi trẻ

Bạn thấy bài viết Bình luận ý kiến của Nhạc sĩ S. Gunô có nói: Hồi tôi 20 tuổi, tôi chỉ thừa nhận riêng tôi có tài có giải quyết đươc vấn đề bạn tìm hiểu không?
Nếu không hãy comment góp ý thêm bên dưới để tieuhocchauvanliem.edu.vn có thể chỉnh sửa & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé!
Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Châu Văn Liêm

Chuyên mục: Văn Mẫu Lớp 10

Nguồn: Trường Châu Văn Liêm

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button