Bộ mặt thật của bọn quan lại phong kiến, cường hào, địa chủ và tay sai được thể hiện khá sâu sắc trong các tác phẩm sống chết mặc bay, Đồng hào có ma và Tắt đèn. Hãy chứng minh


Các bài văn mẫu lớp 8

Bộ mặt thật của bọn quan lại phong kiến, bọn cường hào, địa chủ và tay sai được thể hiện khá sâu sắc trong các tác phẩm Sống chết mặc chết, Ma tắt đèn. Hãy chứng minh

Bộ mặt thật của bọn quan lại phong kiến, bọn cường hào, địa chủ và tay sai được thể hiện khá sâu sắc trong các tác phẩm Sống chết mặc chết, Ma tắt đèn. Hãy chứng minh

Hướng dẫn


Văn học Việt Nam từ đầu thế kỷ XX đến năm 1945 có ba trào lưu văn học chính là văn học cách mạng, văn học lãng mạn và văn học hiện thực. Cùng với hai khuynh hướng kia, văn học hiện thực phát triển mạnh mẽ, tiêu biểu là của các tác giả Phạm Duy Tốn, Nguyễn Công Hoan, Ngô Tất Tố. Ba tác phẩm Sống chết mặc bay, Hồn ma tắt đèn tuy ra đời ở ba thời điểm khác nhau nhưng đã vẽ nên một bức tranh sinh động về bộ mặt thật của bọn quan lại, cường quyền, thị dân. chủ và tay sai.

Trước hết, hãy xem bản chất của bọn quan lại phong kiến ​​lúc bấy giờ là gì? Họ là những kẻ tâng bốc đầu tiên và quan trọng nhất. Thử hỏi những tên như quan mẫu tử trong Sinh tử, tên Hinh huyện Đồng Hào có ma, tên phủ Tử An trong Tắt đèn có tài gì mà thành? quan? Không, họ chỉ là những người dùng tiền hối lộ để có được những chiếc ghế đó, để sách nhiễu nhân dân, để cướp bóc dần dần. Khi có địa vị, họ luôn tâng bốc, tâng bốc Tây để ngày càng leo cao. Có thể nói họ chỉ là những kẻ ngu dốt nhờ nịnh hót mà được lên làm quan.

Bọn quan lại phong kiến ​​cũng là bọn lưu manh vô đạo đức. Chà, “quan mẫu” là thế đấy. Trong khi dân lo giữ đê cứu làng, cứu dân thì ông quan không lo làm tròn trách nhiệm đốc thúc dân mà ung dung ngồi trong đình cao đánh bài, ăn yến. Trong đó ông quan được người dưới tâng bốc, thì khi ông ù lên, những người khác (chỉ con nhang, tay quan) kêu lên: “Ông thật là giỏi”. Khi có người vào báo tin đê sắp vỡ, quan mắng người đó đã phá vỡ niềm vui của “ông” và yêu cầu ông “nghĩ lại đường cũ”. Tệ hơn, ông quan còn thản nhiên, thậm chí còn hớn hở đúng vào lúc vỡ đê, khi “người sông không còn chỗ ở, người chết không có chỗ chôn”, bởi khi đó ông quan đã thắng cuộc. Cũng là dân nước Việt mà thấy đồng bào lâm nạn, quan lại không thương xót, thì tấm lòng của “cha mẹ” đã đi đâu mất rồi? Vậy là chỉ với chi tiết đó, Phạm Duy Tốn đã phê phán mạnh mẽ sự vô đạo đức, tàn ác đến mức không còn nhân tính của tên quan, của cha, mẹ và những người dân như ông. của người dân nhưng thực chất chúng là những con sâu chuyên gặm nhấm con người, còn tính mạng của người dân thì được lo liệu ra sao. Trong Light Out, chúng ta cũng thấy sự tàn ác của những kẻ này. Dù không trực tiếp hành hạ con người bằng đòn roi, gậy gộc nhưng hành động của chúng thậm chí còn tàn ác hơn. Họ đánh thuế nặng, một phần để phục vụ các quan chức và cấp trên phương Tây, phần còn lại để đút túi. Chính những thứ thuế ấy đã làm tiêu tan biết bao gia đình chị Dậu, làm cho bao người dở sống dở chết như anh Dậu, làm cho hai mẹ con ly tán như mẹ con chị Dậu. Bộ mặt người mà dã thú đáng bị vạch trần. Và các tác giả đã vẽ nên bộ mặt thật của chúng thật sắc sảo, tài tình.

Không những thế, chúng còn là “kẻ cướp ngày”. Dân gian ta có câu:

Con trai nhớ câu này

Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan.

là đúng. Hãy thử nhìn Huyện Hinh xem, tại sao anh ấy lại “mập hay mập”? Là bởi vì hắn ăn bẩn! Tác giả đã tài tình trong cách sử dụng từ “bẩn thỉu”. Đó là một hình ảnh ẩn dụ, một hình ảnh đã vạch trần bộ mặt “cướp ngày” của hắn. Khi chị Nụ ra công đường xin quan “đèn trời soi xét” để tìm cho ra tên trộm, nhưng lạ thay, quan ngồi im như phượng, đến khi chị Nuơm mất tiền vì sợ hãi thì quan đột ngột di chuyển. Đó là động tác giẫm chân lên đồng xu kép của chị Nương. Kết quả là cô không có đủ tiền để trả phí hải quan nên phải rời đi. Bạn có thể biết rằng “con ma” đang lấy tiền của bạn, nhưng bạn dám làm gì? Vì vậy, vở kịch câm ở cuối câu chuyện này là một vở kịch xuất sắc. Nó đã lột trần bộ mặt đê hèn, bẩn thỉu của bọn quan lại thời bấy giờ.


Xem thêm: Nhân ngày 20/11, em hãy kể về một kỉ niệm đáng nhớ giữa em và cô giáo cũ

Và đặc điểm cuối cùng trong bộ mặt thật của bọn quan lại mà các tác giả đã tô vẽ là thói dâm ô của chúng. Trong tác phẩm Tắt đèn ta biết có lần chị Dậu bị bắt vì tội “chống nhà nước” là tay sai của quan. Và trong lúc đó, quan Tử An đã lợi dụng hoàn cảnh của nàng, ép nàng vào phòng của mình. Trong lúc vợ đi vắng, anh ta đã cố gắng cưỡng hiếp cô. Mặc dù cuối cảnh đó, chị Dậu đã thoát nạn nhưng bộ mặt dâm ô của hắn vẫn được Ngô Tất Tố viết rõ trong từng câu chữ. Nhưng tránh lần này, chị Dậu lại vấp phải lần khác. Đó là một đêm “tắt đèn”, khi cô đang ở phòng y tá cho nhà quan thì tên quan đã lẻn vào phòng cô giở trò đồi bại.

Có thể nói, thông qua những hình tượng quan lại tiêu biểu đó, các tác giả văn học hiện thực đã phơi bày rằng: Bọn quan lại thời bấy giờ là hiện thân của những gì xấu xa nhất trong xã hội bấy giờ – gian manh, độc ác, vũ phu, bòn rút của dân. và rất dâm đãng.

Loại người thứ hai bị lên án trong các tác phẩm này là bọn địa chủ có thế lực. Về kiểu nhân vật này, không ai có thể miêu tả tài tình như Ngô Tất Tố. Điển hình cho loại người này là vợ chồng Nghi Quế. Trước hết, những kẻ này có bản chất hống hách. Chị Dậu vào nhà Nghị Quế bàn chuyện bán con, chúng mới cho đàn chó xông ra cắn chị. Sự thờ ơ như vậy tiếp tục cho đến khi Gà trống gặp họ. Cô quỳ ở cửa, bọn họ thản nhiên lau miệng. Rồi đến phần trao đổi, Nghi Quế ỷ vào uy quyền mà nói với cô mà như quát mắng một con vật. Chúng tôi phải nói rằng bởi vì ngay từ khi bạn bước vào nhà của anh ấy, anh ấy đã không coi bạn là con người. Thái độ căm ghét bọn địa chủ như Nghị Quế đã bị Ngô Tất Tố vạch trần. Và không chỉ vậy, họ còn là những kẻ độc ác, tàn nhẫn. Chúng giàu đến mức chỉ có hơn hai đồng bạc, chúng bắt chị Dậu đổi lấy đứa con ruột và một bầy chó mới đẻ. Rồi khi có thêm đứa con gái mới là chị Dậu, chúng bắt chị bốc cơm chó ăn ngay trước mặt mẹ. Chúng tra tấn dã man một đứa trẻ và một người mẹ phải bán con của mình. Có lẽ, mỗi dòng Ngô Tất Tố viết ra đều đan xen giữa giận dữ và nước mắt. Tóm lại, những địa chủ có thế lực cũng là điển hình của loại người vô lương tâm và cực kỳ hống hách.

Cuối cùng, loại người thứ ba mà các tác giả dựng lên trong bức tranh xã hội là bọn tay sai. Những tay sai này cũng xấu xa như chủ nhân của chúng. Trong tác phẩm Ra đèn của Ngô Tất Tố, tội ác mà chúng gây ra không hề nhỏ. Chúng xông vào từng nhà, lớn tiếng kêu gọi mọi người nộp thuế. Nếu nhà không đủ tiền thuế, chúng sẽ bắt người ta mang về nhà và hành hạ. Anh Dậu cũng bị chúng đánh cho trôi sông chỉ vì một con SƯU, còn lại xác chết. Hành hạ một người bệnh như thế chỉ có những con sói đội lốt người mới làm. Đánh người ta cho đến khi lấy THU mà người ta vẫn chưa hài lòng. Họ còn yêu cầu anh phải đối mặt với một tai họa khác: trao SƯU TẬP cho người anh trai đã chết của mình! Dù ông vừa tỉnh sau trận đòn trước, chúng vẫn xông vào bắt ông, mặc kệ mọi lời van xin thảm thiết của vợ con người ta. Sau đó, họ thậm chí còn đánh một người phụ nữ gần gũi với cô ấy. Chúng tát vào mặt chị Dậu, nện mấy cái vào ngực. Hành động thô lỗ, cục cằn nhưng độc ác đó, thử hỏi có ai làm được, nếu không phải là động vật. Giống như khách quen của mình, đám tay sai này cũng ăn “cướp ngày” như lũ nhóc. Chị Nur, một người phụ nữ nghèo, đến công đường, họ còn bắt đưa tiền, nếu không sẽ phải ở ngoài cổng. Cho dù sau cũng chưa chắc. Bằng chứng là chị Nur đã đưa tiền rồi bỏ trốn! Bản chất dối trá và gian trá của chúng dù chỉ được vẽ bằng vài nét như vậy cũng đủ cho thấy chúng là kẻ đáng nguyền rủa.

Tóm lại, qua ba truyện ngắn Sống chết mặc bay, Đồng hào có ma và Tắt đèn, ta thấy phía dưới là bức tranh chung. Nhưng không phải là một bức tranh đẹp mà hiện lên trong bức tranh là những bộ mặt dã man, tàn bạo, tất cả đều mang khuôn mặt quỷ dữ. Đó là bọn quan lại, địa chủ cường quyền và tay sai đã gây biết bao đau thương cho dân nghèo làng ta năm xưa. Với ba truyện ngắn này, các tác giả đã vạch trần bản chất tàn ác, vô lương tâm, bóc lột dân nghèo đến tận xương tủy, hà hiếp dân đủ thứ. Và vì thế, chúng ta càng ghét họ bao nhiêu thì chúng ta càng ngưỡng mộ các tác giả bấy nhiêu.

Nguồn: Vietvanhoctro.com

Xem thêm: Bài 7 lớp 8 đề 1: Nói không với tệ nạn.



thẻ:
#gà trống #con người #mẹ tôi #mẹ #Sống chết mặc bay #Tắt đèn #văn

Bạn thấy bài viết Bộ mặt thật của bọn quan lại phong kiến, cường hào, địa chủ và tay sai được thể hiện khá sâu sắc trong các tác phẩm sống chết mặc bay, Đồng hào có ma và Tắt đèn. Hãy chứng minh có giải quyết đươc vấn đề bạn tìm hiểu không?
Nếu không hãy comment góp ý thêm bên dưới để tieuhocchauvanliem.edu.vn có thể chỉnh sửa & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé!
Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Châu Văn Liêm

Chuyên mục: Văn Mẫu Lớp 8

Nguồn: Trường Châu Văn Liêm

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button