Cảm nghĩ của em ngày đầu tiên bước chân vào trường PTTH


Các bài văn mẫu vào lớp 10

Cảm xúc của em ngày đầu tiên bước vào trường cấp 3

Cảm xúc của em ngày đầu tiên bước vào trường cấp 3

Phân công


“Học sinh nói gì với giáo viên trong mỗi lớp học?

Ngân rưng rưng nước mắt dưới chân

Bảng đen của ghế là nước mắt

Bài thơ rưng rưng trên bàn giấy…”

Một năm học mới nữa lại trôi qua nhanh như chớp mắt, và bây giờ tôi đang trải qua những ngày đầu tiên đầy thử thách và mới mẻ của năm học đầu tiên tại trường trung học. Trường mới, lớp mới, bạn mới, cảm xúc lạ!


Mới ngày nào tôi còn là một cô bé học ở trường THCS – ngôi trường làng nhỏ bé nhưng thân thương với biết bao kỉ niệm buồn vui cùng thầy cô, bạn bè. Rồi thời gian vụt trôi trước mắt tôi, năm học cuối cùng cũng kết thúc trong nỗi nhớ nhung, tôi rời trường để bước vào một thử thách mới. Những ngày đầu tiên bước chân vào trường một cảm giác bỡ ngỡ choáng ngợp tâm trí em. Nếu như 4 năm gắn bó với ngôi trường làng nhỏ bé thì bây giờ đập vào mắt tôi là một ngôi trường to lớn khang trang. Chắc vì đây là trường huyện nên toàn học sinh giỏi đổ về đây học. Đây là lần đầu tiên tôi bước chân vào một ngôi trường lớn và đẹp như vậy. Ngôi trường có 4 dãy nhà 3 tầng với đầy đủ sân thể thao, vườn hoa rực rỡ sắc màu và những hàng cây cổ thụ uy nghiêm. Ở trường cũ của tôi không như vậy. Sân thể dục chỉ là một bãi cát nhỏ đầy bụi khi chạy. Cô giáo dạy thể dục của tôi nói đùa “Tôi tập thể dục mà như trẻ con đánh nhau vậy”. Nghĩ lại mà thương nó vô cùng, ước gì nó được học ở một nơi như thế này để những cơn ho bụi bặm không còn làm phiền nó nữa… Ngày đầu tiên đi học tôi ngồi rất lâu trên chiếc ghế đá dưới gốc cây . cây cổ thụ cuối sân để thấy hết, thấy những điều mới mẻ mà mình sắp trải qua. Năm lớp 9 trôi qua, bạn bè mỗi người một nơi. Một số trẻ học cùng trường với tôi ở đây, một số học ở trường khác. Được vào đây là ước mơ của nhiều học sinh trong huyện bởi không phải em nào cũng đủ tự tin về kiến ​​thức để vượt qua kỳ thi. Tôi tự hào vì mình là một trong những người may mắn chiến thắng trong kỳ thi tuyển sinh khốc liệt. Ngồi trên ghế đá, tôi chợt nhớ đến những đứa bạn đã phải nghỉ học đi làm cùng cha mẹ, vật lộn với cuộc sống, con chữ giờ chỉ là giấc mơ, lòng chợt buồn… Và trước mắt tôi, tiếp theo Đối với tôi, xung quanh tôi là một lớp học sinh trong ngôi trường mới, cũng có những thành viên mới của ngôi trường này giống như tôi, rụt rè và bỡ ngỡ như một đứa học sinh lớp 1. Chỉ khác một điều là bây giờ chúng tôi đã lớn hết rồi, không còn cảnh cha mẹ bước vào trường, thầy cô ra vào lớp nữa. Nhưng tình cảm thì vẫn nguyên vẹn như ngày đầu tiên bước vào đời, chỉ dám ngồi nhìn rồi thi thoảng quay sang đứa bạn thủ thỉ vài điều, nói cười bẽn lẽn. Nếu như ở trường cũ chúng tôi là một lớp anh chị em tự do hò hét, chạy nhảy, nói cười thì đổi lại, bây giờ là một lớp đàn em ngoan ngoãn giữa vô số học sinh mới… Và nếu tôi đã từng là một trong số đó . Một lớp học chỉ có vài chục người, nhưng giờ đây giữa hàng trăm học sinh của một lớp, tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé và mong manh như một hạt cát giữa sa mạc bao la. Có ai ở đây biết tôi là ai không? Và tôi thế nào? Những ngày đầu tiên bước vào lớp mới lạ lẫm, bạn bè mới chưa từng gặp, ai cũng ngại ngùng và cười “chào, em ở đâu?”. Không ai trong số bạn bè của tôi học cùng lớp với tôi. Lúc đầu tôi cũng thấy buồn, cô đơn và có cảm giác như lạc vào một nơi xa lạ. Và rồi tôi cũng kết được những người bạn mới, tôi vui vì mình có thêm nhiều bạn. Lớp đứng trên bục giảng không còn là thầy cũ của tôi nữa mà thay vào đó là một hình ảnh mới, thầy mới nhưng có lẽ tấm lòng dành cho học trò thì dù là ai đi chăng nữa. Sau buổi học toán đầu tiên, tôi chợt nhớ đến lời cô giáo cũ từng dặn trong cuốn lưu bút khi chia tay: “Con đường phía trước dài và chông gai không có nghĩa là không thể đến đích. Cố gắng lên con nhé! “. Phải, tôi phải tiến về phía trước, dù đi đâu tôi cũng phải cố gắng hết sức. Cảm ơn thầy đã cho em những lời khuyên ý nghĩa!

Xem thêm: Mô tả Hồ Tây

Vậy là tôi đã lên cấp 3 rồi! Dù những giây phút đầu tiên tôi cảm thấy nhỏ bé và lạc lõng, nhưng tôi phải thừa nhận rằng tôi cảm thấy tự tin hơn khi bước vào sân trường. Dù mọi thứ đều mới mẻ nhưng tôi đang hòa nhập và chấp nhận để trở thành một thành viên chính thức của ngôi trường này. Rồi sau một thời gian, mọi thứ sẽ trở nên quen thuộc và đáng yêu trong mắt tôi. Và tôi luôn phải cố gắng, vì tôi đã là học sinh cấp 3 rồi! “Con đường dài và chông gai không có nghĩa là không thể đến đích…” phải không?



thẻ:
#cha mẹ #cảm xúc #chiến thắng #con đường #con người #cuộc sống #học sinh #học tập #lớp học #nhóm #bài tập #thời gian #tự tin #vườn hoa

Bạn thấy bài viết Cảm nghĩ của em ngày đầu tiên bước chân vào trường PTTH có giải quyết đươc vấn đề bạn tìm hiểu không?
Nếu không hãy comment góp ý thêm bên dưới để tieuhocchauvanliem.edu.vn có thể chỉnh sửa & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé!
Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Châu Văn Liêm

Chuyên mục: Văn Mẫu Lớp 10

Nguồn: Trường Châu Văn Liêm

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button