Cảm nghĩ về bà kính yêu của em


Các bài văn mẫu lớp 7

Những suy nghĩ về người bà thân yêu của tôi

Đề bài: Suy nghĩ về bà em.

Phân công

Bà tôi mặc một chiếc váy tối màu


Chiếc nón cô đội quanh năm ngoài đồng

Mỗi khi nhớ đến những câu thơ này, lòng tôi lại xao xuyến và nhớ đến ngoại.

Cảm nghĩ về bà ngoại

Bà tôi dịu dàng và tốt bụng. Chắc hẳn ai gặp cô lần đầu cũng sẽ có ấn tượng như vậy. Sự dịu dàng toát lên từ đôi mắt sâu thẳm, thời gian đi qua để lại những vết chân chim hằn sâu nơi khóe mắt. Mỗi khi mẹ cười, đôi mắt mẹ như tỏa ra ánh sáng dịu dàng soi đường, chỉ lối cho bước đường đời của mỗi em. Môi bà đỏ vì hay nhai trầu. Mái tóc dày, đen nhánh khiến cô trông trẻ ra cả chục tuổi.

Có lẽ tuổi thật của cô thể hiện rõ nhất ở dáng đi. Dáng em hơi còng, khi cả đời cõng trên lưng bao nhiêu nhọc nhằn. Nhưng tôi chưa bao giờ thấy cô ấy chống gậy. Cô ấy đi nhanh, làm việc nhanh. Cô ấy trông vẫn rất khỏe mạnh. Trồng lúa, trồng ngô, nuôi lợn, nuôi gà, một tay bà lo liệu hết. Trong gia đình, chị là người phụ nữ chu toàn, biết lo toan cho gia đình, biết lo cho chồng con. Nhìn bề ngoài, cô ấy là người đạo đức, biết phân biệt đúng sai. Nếu ai gặp khó khăn về điều gì, họ thường tìm đến cô để xin lời khuyên. Bà hay kể chuyện xưa, bà hay nói bằng ca dao, tục ngữ. Hàng xóm ai cũng nể và nể bà.

Xem thêm: Cảm nghĩ của em về người thân

Cô ấy rất yêu các con của mình. Mỗi lần chúng tôi đi chợ xa về, mẹ thường mua bánh kẹo cho chúng tôi. Que kẹo nhỏ với chiếc ô nhỏ dễ thương. Cho đến tận bây giờ, nó vẫn là món ăn vặt tôi không thể quên.

Cô cũng rất hay đi chùa. Vì vậy, khi tôi còn nhỏ, tôi thường đi với bà, học bà niệm Phật, học kinh, học cách tĩnh tâm. Và mỗi lần không thể cùng chị đi chùa, chị lại chở chị về, mang bánh cho các chị. Cô hay gọi chúng tôi lại gần và kể chuyện. Những câu chuyện đôi khi là cổ tích, đôi khi là những câu chuyện có thật của cô ấy. Tôi đã quên mất âm thanh nhẹ nhàng êm dịu ấy đã đưa chúng tôi về những miền cổ tích xa xăm như thế nào. Thạch Sanh trải qua bao gian khổ mới cưới được công chúa, người anh trong truyện Cây khế vì quá tham lam đã bỏ mình giữa biển cả mênh mông. Làm sao tôi có thể quên câu hát:

Yêu người rồi yêu mình

Yêu nhau dẫu xa cách tìm nhau


Ở hiền gặp hiền

Người ngay lành được Đức Phật cứu độ.

Cô không khỏi hồi tưởng về những câu chuyện trong cuốn tự truyện của mình. Một tuổi trẻ đầy kỷ niệm, đầy yêu thương. Một thời đói kém, đầy đau thương nhưng cũng vô cùng hào hùng. Cô kể về quá trình học hành của mình, về một thời chơi đùa với những đứa trẻ như chúng tôi. Rồi bà kể về những tháng ngày chạy trốn đánh giặc. Cô kể về những chiến công hào hùng của quân đội ta, những chiến công mà cô được tận mắt chứng kiến, những người lính dũng cảm kiên quyết hy sinh vì Tổ quốc, một thời khói lửa đầy hào hùng. Và dường như khi nhắc đến, tôi thấy chị rạng rỡ hẳn lên, như được trở về thời tuổi trẻ đầy ước mơ và hy vọng. Những câu chuyện khiến lũ trẻ chúng tôi phải há hốc mồm, thích thú và chăm chú lắng nghe cho đến hết. Giọng nói của cô đã trở thành một điều quen thuộc quen thuộc trong tiềm thức của bọn trẻ nhỏ chúng tôi.

Xem thêm: Hãy chứng minh rằng cuộc sống của chúng ta sẽ bị hủy hoại rất nhiều nếu mỗi người không có ý thức bảo vệ môi trường

Cô ấy cũng hát hay. Cô dạy chúng tôi những bài hát thiếu nhi đơn giản. Sau đó, cô ấy hát những bài hát chiến tranh. Thanh niên xung phong Trường Sơn Năm anh em trên một chiếc xe tăng… có những bài hát mà chúng ta chỉ có thể nghe cô ấy hát.

Vào những buổi trưa hè oi ả, nằm trên chiếc chõng tre đầu hè, khép hờ đôi mắt buông quạt, gió mát tràn vào lòng, thổi hơi mát vào tâm hồn trẻ thơ. Những kỷ niệm với cô đã trở thành vật vô giá được lưu giữ mãi trong ba lô của tôi trên đường đời.

Bà thường gọi lũ cháu chúng tôi đến nhổ tóc sâu. Một sợi hai trăm đồng, cứ mười sợi hai nghìn, chị em tôi chia nhau mua kem ăn. Cây kem to bằng ngón tay cái người lớn, ngọt lịm, quyện trên những sợi tóc bạc của mẹ.

Chị cần cù, quanh năm gắn bó với ruộng đồng. Trong suốt một năm, hiếm khi thấy cô ấy nghỉ ngơi. Trồng lúa, gặt, đập lúa và phơi lúa. Những buổi chiều mùa gặt về, mẹ lại bắt những con châu chấu nướng hay châu chấu về cho chị em tôi ăn, món ăn giản dị mà một thời gắn liền với tuổi thơ tôi.

Giờ đây, khi cuộc sống khá hơn, cô không còn khổ như trước. Tôi nay đã xa bà, một năm về thăm quê đôi ba lần, mỗi lần về lại theo thói quen nhổ mái tóc bạc của bà. Tóc bạc của bà ngày càng nhiều. Cô ấy đang già đi. Nhiều lúc nhìn con đi khập khiễng vì đôi chân sưng phù mỗi khi trời trở lạnh, lòng tôi thắt lại. Tôi chỉ mong bà mạnh khỏe, trường thọ cùng con cháu để tôi được ở bên, hiếu thảo với bà hơn. Mỗi lần về thăm quê ngoại, bà vẫn như mọi lần, ra đầu ngõ đón tôi, nhẹ xoa đầu: Cháu bà già quá rồi phải không? Mắt tôi không khỏi đỏ lên lần nữa.

Xem thêm: Phân tích dàn ý về nhân vật Chí Phèo trong truyện ngắn cùng tên của Nam Cao

Bà ơi, có lẽ con chưa bao giờ nói với bà rằng: Con yêu bà lắm bà ơi! Bà thân yêu của tôi!

Ánh Nguyễn



thẻ:
#bà tôi #Cảm nghĩ #suy nghĩ về bà #Nghĩ về bà #cây khế #chiến thắng #cuộc sống #gia đình #kỷ niệm #món ăn #Trẻ em #Thạch Sanh #tuổi trẻ #thời gian #Tuổi trẻ #ước mơ #học tập

Bạn thấy bài viết Cảm nghĩ về bà kính yêu của em có giải quyết đươc vấn đề bạn tìm hiểu không?, nếu không hãy comment góp ý thêm bên dưới để tieuhocchauvanliem.edu.vn có thể chỉnh sửa & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Châu Văn Liêm

Chuyên mục: Văn Mẫu Lớp 7

Nguồn: Trường Châu Văn Liêm

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button