Cảm nhận 12 câu đầu của đoạn trích Trao duyên trong Truyện Kiều – Nguyễn Du


Các bài văn mẫu vào lớp 10

Cảm nhận 12 câu đầu của đoạn trích “Chàng đến trong Truyện Kiều” – Nguyễn Du

Đề bài: Cảm nhận 12 câu đầu của đoạn trích “Truyện Kiều – Nguyễn Du”

Phân công

Đại thi hào Nguyễn Du với tác phẩm Truyện Kiều đã trở thành bất hủ trong lòng biết bao thế hệ người Việt Nam. Truyện dựa trên tiểu thuyết Kim Vân Kiều truyện, qua bàn tay tài hoa của Nguyễn Du đã thể hiện rõ nét hình ảnh người con gái trong xã hội phong kiến, tuy tài sắc vẹn toàn nhưng chịu nhiều khổ đau. Đoạn trích “Trao duyên” tuy chỉ là một phần rất nhỏ của câu chuyện nhưng đã khắc họa rõ nét phần mở đầu bi kịch của cuộc đời Kiều. Đặc biệt mười hai câu đầu của đoạn trích đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc khi nói về Thúy Kiều đã tin tưởng thuyết phục Thúy Vân thay mình trả nghĩa cho Kim Trọng.


Mở đầu đoạn trích là lời yêu cầu của Thúy Kiều với Thúy Vân:

Tin tôi đi, tôi sẽ chấp nhận,

Ngồi dậy cho cô ấy cúi đầu rồi nói.

Nguyễn Du thật khéo léo và tinh tế trong cách dùng từ. Ông để Thúy Kiều dùng chữ Lòng tinđược hãy tin tôi, và không phải bất kỳ từ nào khác. Cậy ở đây giống như từ nhờ, nghĩa là nhờ giúp đỡ, nhưng Kiều không dùng từ nhờ. Vì rõ ràng, hãy tin tôi Có nhiều ý nghĩa sâu sắc khác ở đây. Đó là sự tin tưởng, tín nhiệm. Và Lòng tin trang trọng và tôn nghiêm hơn. Kiều đã nhiều đêm dài mất ngủ, dằn vặt, suy nghĩ để đi đến quyết định hôm nay. Kiều đã van xin tôi ngồi dậy Tôi sẽ cúi đầu và nói. Ta thấy một điều phi lý trong lời nói của Kiều, bởi có bao giờ nàng phải cúi đầu trước ta đâu? Nhưng cái phi lý đặt vào hoàn cảnh của Kiều lại trở thành cái hợp lý. Thúy Kiều rất cẩn thận, dùng khúc dạo đầu, trước khi yêu cầu Thúy Vân thay mình trả tiền cho Kim Trọng, buộc Thúy Vân phải từ chối. Cô hiểu quyết định của mình đối với Thụy Vân là vô cùng đường đột và vội vàng, cô cũng hiểu rằng em gái mình sẽ rơi vào tình huống khó xử. Đó là lý do tại sao cô ấy hỏi tôi bạn có đồng ý không?Đó là lý do tại sao cô ấy cầu xin tôi, cầu xin tôi.

Xem thêm: Soạn bài Tập đọc: Con chuồn chuồn nước

Bi kịch thay, cả hai cô con gái đều phải gánh chịu. Thúy Vân rơi vào tình thế khó xử, tiến thoái lưỡng nan, Kiều buộc phải chấm dứt mối tình:

Giữa đường đứt gánh,

Cho mượn keo khâu lại lụa thừa mặc đi bạn.

Tình đầu còn bao mộng mơ, còn bao yêu thương. Thế nhưng, gánh lại đứt, lại dở dang, chỉ còn sợi tơ thừa. Sợi chỉ thừa này đã trở thành bi kịch cuộc đời Vân. Vân đành thay chị lấy Kim Trọng, lấy người chỉ yêu mình chị. Trọn đời mình sẽ sống trong cô đơn tịch mịch vì Kim Trọng mãi mãi chỉ nhớ đến Kiều. Kiều cũng hiểu rất rõ điều đó nhưng bi kịch gia đình ập đến khiến hai cô con gái bơ vơ.

Và sau lời mở đầu với nàng, trong nỗi xót xa, đau đớn, Kiều nhớ lại kỉ niệm với Kim Trọng:

Từ khi gặp Kim,

Ngày quạt ước, đêm chén thề.


Có lẽ những ngày gặp Kim Trọng là những ngày hạnh phúc nhất trong đời Kiều. Cô đã tìm thấy một người có trái tim phù hợp, người yêu cô, chăm sóc cô. Hai người đã trao nhau ước nguyện, uống rượu dưới trăng và thề non hẹn biển. Tưởng Kim Trọng là bến đỗ bình yên của đời Kiều, nhưng nào ai biết:

Bất kỳ cuộc chơi công bằng nào,

Vì sao tình đôi bên còn vẹn nguyên?

Sóng gió bất ngờ ập đến khiến tình yêu đẹp đẽ ấy tan thành mây khói. Hơn ai hết Thúy Kiều là người đau khổ nhất. Phải đem hai chữ hiếu và nghĩa lên cân. Một cô gái nhỏ phải gánh trên vai mình cả chữ hiếu và tình yêu. Bao nhiêu đêm dài mẹ thao thức? Cô ấy đã khóc bao lâu rồi? Cô ấy đã đau đến mức nào? Là con gái lớn trong gia đình, nếu cô không cứu gia đình, để cha và em trai vào tù, cô sẽ mắc tội bất hiếu. Ôi, bi kịch của người con gái thời phong kiến, kỷ luật nghiêm khắc và gánh nặng chữ hiếu khiến cô thậm chí không có quyền đứng lên đấu tranh cho một tình yêu đích thực! Cô hiểu rằng, đứng trong hoàn cảnh của mình, không thể trọn vẹn cả hai chữ hiếu – tình. Vì thế, Kiều nói tiếp với Thúy Vân:

Xem thêm: Phân tích bài thơ “Cảnh ngày hè” của Nguyễn Trãi

Ngày xuân của anh còn dài,

Xót tình dòng máu non sông thay lời muốn nói.

Vân còn trẻ và còn cả một tương lai tươi sáng phía trước. Vì vậy, Kiều nhờ tôi thay mình thực hiện lời thề với Kim Trọng. Cô ấy đã phải dùng hết máu mủ ruột thịt của mình để cầu xin tôi, để mong tôi thay cô gánh hết cả nước non. Và không để Vân từ chối, Kiều đã lấy cái chết của mình để hỏi nàng:

Dù thịt nát xương tan,

Cười chín suối vẫn thơm.

Từ bỏ Kim Trọng, từ bỏ tình yêu, Kiều như chết đi. Vì thế, Kiều hết cầu xin em, chỉ cần em chấp nhận, thì em dù ở suối vàng cũng có thể mỉm cười. Anh chỉ mong em có thể hoàn thành tâm nguyện của anh.

Cảm nhận 12 câu đầu đoạn trích “Trao duyên”

Phải khẳng định rằng, chỉ với mười hai câu thơ, Nguyễn Du đã khắc họa rõ nét cảm xúc của từng nhân vật, nỗi éo le của Vân và đặc biệt là nỗi đau khổ của Kiều khi trao lại người mình yêu. Trao duyên – không phải nam nữ đồng ý, mà là trao cho nhau tình yêu sâu đậm, nhân duyên ở đây đầy thương đau, khi có chỉ có ép buộc và thống khổ. Trao duyên, đặt dấu chấm hết cho mối tình Kiều – Trọng, mở đầu cho một tương lai đen tối và đầy mâu thuẫn của Kiều, cũng là bi kịch của người phụ nữ trong xã hội phong kiến ​​một lần nữa tiếp diễn…

Xem thêm: Đề khảo sát chất lượng học sinh giỏi Văn 8 huyện Quế Sơn năm 2010-2011

Ánh Nguyễn



thẻ:
#Cảm nghĩ #chữ hiếu #kỷ niệm #Nguyễn Du #nghĩ #Trao đổi tình yêu #Truyện Kiều #Tương tư #uống rượu

Bạn thấy bài viết Cảm nhận 12 câu đầu của đoạn trích Trao duyên trong Truyện Kiều – Nguyễn Du có giải quyết đươc vấn đề bạn tìm hiểu không?
Nếu không hãy comment góp ý thêm bên dưới để tieuhocchauvanliem.edu.vn có thể chỉnh sửa & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé!
Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Châu Văn Liêm

Chuyên mục: Văn Mẫu Lớp 10

Nguồn: Trường Châu Văn Liêm

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button