Cảm nhận của anh (chị) về cảnh cho chữ trong truyện ngắn Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân.


Các bài văn mẫu lớp 12

Cảm nhận của anh/chị về cảnh cho chữ trong truyện ngắn “Chữ người tử tù” của Nguyễn Tuân.

Cảm nhận của anh/chị về cảnh cho chữ trong truyện ngắn “Chữ người tử tù” của Nguyễn Tuân.

Hướng dẫn


– Trong truyện ngắn Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân, cảnh cho chữ thực sự gây ấn tượng mạnh với người đọc. Có thể nói tác giả đã chú trọng tạo nên một kiểu kết thúc độc đáo, để lại nhiều dư âm. Chỉ với phân cảnh này, các nhân vật mới thực sự bộc lộ hết những gì vốn có của mình. Một Huấn Cao trước đây chỉ được biết đến qua huyền thoại viết chữ rất nhanh và đẹp, nay bàn tay tài hoa ấy sẽ lần đầu tiên vung bút viết những nét chữ vuông vắn trên nền lụa trắng nguyên vẹn. trước con mắt ngưỡng mộ của những người vinh dự được chứng kiến. Một nhà thơ trước đây nghi ngờ “chắc không phải kẻ xấu hay tai nạn”, nay “đối xử với bình mực” với thái độ khiêm nhường, cung kính, như chứng kiến ​​sự trong sạch của chính món ăn mình làm. Một viên quản ngục có tài thiên bẩm và tấm lòng cao thượng, trong hoàn cảnh đó đã không ngần ngại cúi đầu trước khí phách và tài năng của ông. , suy cho cùng là sự thăng hoa của mọi cái đẹp. Không phải ngẫu nhiên mà Nguyễn Tuân đã coi đây là “một cảnh tượng chưa từng thấy”.

Để cắt nghĩa thêm ý nghĩa nghệ thuật của lối kết thúc độc đáo này, trước hết cần hiểu rằng, việc đưa chữ mà nhà văn miêu tả ở đây chính là tạo ra một bức tranh chữ (sản phẩm của nghệ thuật thư pháp). , cũng có nghĩa là một vẻ đẹp cao quý được sinh ra. Không biết trên đời này có tác phẩm nghệ thuật nào được sáng tác trong điều kiện kỳ ​​lạ như bức thư pháp viết đêm nay trong nhà lao tỉnh Sơn không? Mới thấy: không gian dành cho người nghệ sĩ không phải là một thư viện ấm áp, sang trọng như người ta vẫn thấy, mà là một căn phòng giam chật chội, ẩm thấp, hôi hám; Những bức tường đầy mạng nhện, sàn nhà đầy phân chuột và gián. Thời gian là ban đêm, nhưng lại là đêm cuối cùng của một tử tù. Ngọn đèn thắp sáng căn phòng là ngọn đuốc dầu đỏ rực, khói phảng phất như cháy nhà gọi cảm giác thật rạo rực. Người nghệ sĩ – nhân tố trung tâm quyết định sự ra đời của tác phẩm – lại là một tử tù “cổ còng, chân cùm”, chỉ vài giờ nữa sẽ bị đưa đến tòa. thấy cảnh cho chữ là một cảnh hiếm có, lạ lùng.


Xem thêm: Phân tích nhân vật Liên trong tác phẩm “Hai đứa trẻ” của nhà văn Thạch Lam

– Đến cuối tác phẩm, người đọc còn được chứng kiến ​​một sự đổi ngôi kỳ lạ và ngoạn mục, đảo lộn trật tự vốn có của nhà tù. Viên quản ngục, người đại diện cho quyền lực nhà nước trở nên nhỏ bé, lặng lẽ phục vụ bên cạnh tử tù và chắp tay nhận lời dặn của tử tù. Người tử tù bị tước đoạt mọi quyền (kể cả quyền sống) trở nên thanh cao, oai phong, có uy quyền tối cao của người nghệ sĩ trong giờ phút xuất thần sáng tạo.

Tuy nhiên, trong khung cảnh trang nghiêm, tình cảm này, khoảng cách đó không phải là bất biến. Khi chữ đã viết xong, khi mùi mực thanh khiết tỏa khắp gian phòng, tẩy sạch những gì ô uế, trước cái giá lạnh, chúng ta không còn người cao, người lùn, người thấp. Ba người, ba cái đầu cùng cung kính nhìn bức thư, rưng rưng xúc động trước mỹ nhân mới chào đời. Sự gặp gỡ kỳ diệu của những trái tim trong thiên hạ, sự hòa hợp, rực rỡ của tài năng, khí phách và duyên dáng, sự thăng hoa của cái đẹp… đó thực sự là điều mà chúng ta chưa từng thấy trước đây.

– Ngưỡng mộ trước cảnh ngôn từ kì vĩ, người đọc còn say mê trước nghệ thuật xưa cũ độc đáo của Nguyễn Tuân. Nhà văn có biệt tài trong việc tạo không khí, tạo tình huống, khắc họa nhân vật. Chỉ vài nét vẽ, lập tức một khung cảnh nghệ thuật thư pháp đầy sáng tạo, đặc trưng của văn hóa Trung Hoa, hiện ra trước mắt rất rõ nét. Như ai đó đã nhận xét: cảnh cho văn mang tính điện ảnh là bởi Nguyễn Tuân đã biết phát huy tối đa tác dụng của sự tương phản. Đó là sự tương phản giữa bóng tối và ánh sáng; giữa cái đẹp siêu phàm của nghệ thuật và chốn lao tù ô uế, trần tục; giữa một tù nhân thân thể bị gông cùm nhưng nhân cách và tinh thần tự do và một viên quản giáo tuy có uy quyền nhưng tương đương với bản án chung thân về tinh thần; giữa con người cụ Thiện Lương với con người cụ… Xét về mọi mặt, cảnh cho chữ là biểu hiện sâu sắc nhất cảm hứng lãng mạn của Nguyễn Tuân trong Chữ người tử tù.

Nguồn: Vietvanhoctro.com Bộ Giáo dục & Đào tạo

Xem thêm: Kể lại kỉ niệm sâu sắc với cô giáo của mình



thẻ:
#Cảm nghĩ #Lời người tử tù #nhân dân #học vấn #Huấn Cao #Nguyễn Tuân #thời sự #mô tả

Bạn thấy bài viết Cảm nhận của anh (chị) về cảnh cho chữ trong truyện ngắn Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân. có giải quyết đươc vấn đề bạn tìm hiểu không?
Nếu không hãy comment góp ý thêm bên dưới để tieuhocchauvanliem.edu.vn có thể chỉnh sửa & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé!
Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Châu Văn Liêm

Chuyên mục: Văn Mẫu Lớp 12

Nguồn: Trường Châu Văn Liêm

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button