Cảm nhận về bài Mùa xuân của tôi của Vũ Bằng.


Các bài văn mẫu lớp 8

Cảm nhận về bài hát “Mùa xuân của tôi” của Vũ Bằng.

Cảm nhận về bài “Mùa xuân của tôi” của Vũ Bằng.

Hướng dẫn


Mùa xuân của tôi là phần đầu của bài tùy bút Tháng giêng mơ thấy trăng non lành lạnh trong kiệt tác văn học Thương nhớ thứ mười hai của nhà văn Vũ Bằng. Vũ Bằng (1913 – 1984) là nhà văn, nhà báo Hà Nội nổi tiếng trước năm 1945. Ông viết tác phẩm này ở Sài Gòn trong những năm đất nước bị chia cắt, chất chứa bao nỗi niềm “biệt ly thế sự”. sáng nhớ chiều”: nhớ vợ con, nhớ gia đình, nhớ quê hương, nhớ miền Bắc, nhớ Hà Nội… Tháng nào ông cũng một nỗi nhớ, một nỗi nhớ triền miên, một năm nhớ mãi.

Tháng Giêng và mùa xuân Hà Nội, mùa xuân đất Bắc đối với Vũ Bằng sao mà nhớ. Nỗi nhớ ấy, nỗi buồn đẹp ấy thuộc về khách “thiên tình sử”.

“Ai cũng yêu xuân” và “yêu mùa xuân” nên càng “yêu” tháng giêng, tháng đầu tiên của mùa xuân. Tình yêu đó rất chân thành “không có gì lạ”. Cách so sánh chiếu của Vũ Bằng thật gợi cảm: “Ai bảo con không yêu nước, bướm không yêu hoa, trăng không yêu gió; ai cấm được: trai thương gái, ai cấm được mẹ. thương con; Ai cấm được người con gái còn nhớ chồng, thôi say đắm với mùa xuân.” Một lối viết duyên dáng, cảm xúc tuôn trào qua những câu ám chỉ: “ai bảo..”, “ai cấm… ai cấm… ai cấm..”. Từ “thương” được lặp lại bốn lần, gắn với từ “thương”, từ “nhớ” đầy ấn tượng, rung động.

Là một khách tài tử yêu cảnh sắc thiên nhiên “yêu sông xanh núi tím”, rất đa tình, yêu vẻ đẹp của mỹ nhân “mắt trong như trăng non in”, yêu “mộng em”. Nhưng Vũ Bằng tâm sự ông “yêu mùa xuân nhất không phải vì thế”. Câu nói như nhảy múa: “Tôi yêu… tôi yêu… và tôi cũng mơ… người yêu nhất”. Nêu ngắn gọn một đoạn thơ Kiều của Nguyễn Du, một lối viết tài hoa, tài hoa.

Mùa xuân mà Vũ Bằng nhớ và thương nhất là mùa xuân đất Bắc, mùa xuân Hà Nội, nơi ông có gia đình, vợ con mà ông đã xa cách bao năm. Anh nhớ “mưa lất phất”, “gió se lạnh” của mùa xuân trên quê hương. Anh nâng niu những âm thanh của mùa xuân đất Bắc: “tiếng én trong đêm xanh, tiếng trống chèo vọng làng xa, khúc tình người con gái đẹp như mơ…”. Tình yêu của Vũ Bằng đối với mùa xuân Việt Bắc thật nồng nàn, cháy bỏng. Ta thấy tâm hồn ông bao trùm cảnh vật và con người, từ làng quê đến đất trời, từ hội xuân đến tiếng trống chèo khua chiêng, đến khúc hát giao duyên của cô thôn nữ.

Càng yêu cảnh tác giả càng yêu đời! “Suối nguồn thần thánh” thật kỳ diệu. Vũ Bằng đã dùng hai phép so sánh để nói lên điều kì diệu đó: “Sức sống trong người căng ra như máu trong đọt nai, như cái mầm cây, nằm im không chịu nổi, phải ngoi lên. Phải vươn lên thành những chiếc lá bé tí , giơ tay vẫy chào các cặp đôi đứng bên cạnh”.


Xem thêm: Lập dàn ý về quang cảnh trường em trước buổi học

Cùng với cảm hứng mùa xuân ấy, Vũ Bằng đã nói, trong “cái se lạnh ngọt ngào” của mùa xuân, “lòng người cũng như trẻ lại, đập mạnh hơn..!’ và “tình yêu đích thực”, tình làng nghĩa xóm, tình gia đình. Trong cảnh gia đình sum họp êm đềm giữa ngày xuân, lòng người “trong ấm ngoài lạnh”, biết bao niềm vui hạnh phúc, “như có thêm vô vàn điều mới mẻ”. hoa nở bướm mở hội”.

Chia sẻ với những kỉ niệm thân thương của Vũ Bằng, ta càng thấy ông yêu mùa xuân, yêu cảnh vật, yêu con người quê hương, yêu cuộc sống và cuộc sống hơn bao giờ hết.

Những câu văn xuôi của Vũ Bằng giàu sức biểu cảm, giàu chất trữ tình. Lời thơ ngọt ngào, êm dịu. Hãy cùng đọc và cảm nhận: “Mùa xuân đẹp quá – mùa xuân Hà Nội thân yêu, miền Bắc Việt Nam thân yêu”.

Yêu mùa xuân trên quê hương nhưng tác giả “yêu mùa xuân nhất là sau ngày rằm tháng giêng”. Thuở ấy có biết bao suối nguồn, suối tình yêu. Bao quát phong cảnh vương giả. “Đào đào hơi phai còn nhụy còn phong”, ngọn cỏ đang “nuốt hương man mác”. Chú ong cần mẫn bay đi tìm nhị trên giàn thiên lý. Sau cơn mưa xuân, trời xuân rất đẹp. Sáng sớm đã thấy “trên trời xuất hiện những vệt sáng xanh”. Tám chín giờ, “trên bầu trời trong vắt, có những ngọn đèn hồng hồng chập chờn như cánh ve vừa mới lột vỏ”. Thăn heo kho tộ lá tía tô hay bát canh cua trứng nước chanh mát như quạt vào lòng, đậm đà hương vị cho bữa cơm gia đình giản dị. Bao nhiêu người trong chúng ta đã từng thích thú như Vũ Bằng? Hương vị phong phú giống như được ướp trong mùa xuân.

Mùa xuân của tôi tiêu biểu cho phong cách Vũ Bằng: lối viết tài hoa, câu văn mượt mà, lời văn giàu hình ảnh, cảm xúc trong sáng, đậm đà, giọng văn nhẹ nhàng, mơn man như làn gió xuân.

Với Vũ Bằng, tình yêu mùa xuân, yêu thiên nhiên miền Bắc, yêu mùa xuân Hà Nội thật nồng nhiệt, say đắm; Tình yêu ấy gắn bó với biết bao kỷ niệm, biết bao nỗi nhớ đong đầy trong lòng khách xa quê. Trong hoàn cảnh đất nước bị giặc chia cắt, tác giả nhớ về mùa xuân Hà Nội cũng như nỗi nhớ quê hương, nhớ gia đình, nhớ vợ con đã bao ngày đêm xa cách. Tác giả đã kín đáo gửi gắm qua Thương nhớ mười hai niềm tin sắt son về cội nguồn, về ý chí thống nhất đất nước, Nam Bắc liền một nhà, hội họp trong một nhà không một thế lực thù địch. mà có thể được chia.

THỰC TIỄN

Chủ đề 1. Về tác giả Vũ Bằng và bài văn Mùa xuân của tôi.

Đ.Vâng2. Mùa xuân trên đất Bắc hiện ra như thế nào trong nỗi nhớ của tác giả Vũ Bằng.

Nguồn: Vietvanhoctro.com

Xem thêm: Nhận xét về truyện Cô bé bán diêm của An Đéc Xen



thẻ:
#Cảm #mưa #người #giới thiệu #lễ kỷ niệm #mùa xuân #mùa xuân của tôi #Nguyễn Du #tín ngưỡng #Tương tư #Vũ Bằng

Bạn thấy bài viết Cảm nhận về bài Mùa xuân của tôi của Vũ Bằng. có giải quyết đươc vấn đề bạn tìm hiểu không?
Nếu không hãy comment góp ý thêm bên dưới để tieuhocchauvanliem.edu.vn có thể chỉnh sửa & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé!
Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Châu Văn Liêm

Chuyên mục: Văn Mẫu Lớp 8

Nguồn: Trường Châu Văn Liêm

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button