Cây lau chứng kiến việc Vũ Nương ngồi bên bờ sông Hoàng Giang than thở một mình rồi tự vẫn. Viết lại câu chuyện đó theo ngôi kể thứ nhất


Các bài văn mẫu vào lớp 10

Cây sậy chứng kiến ​​cảnh Vũ Nương ngồi bên bờ sông Hoàng Giang than thở một mình rồi tự vẫn. Viết lại câu chuyện ở ngôi thứ nhất

Cây sậy chứng kiến ​​cảnh Vũ Nương ngồi bên bờ sông Hoàng Giang than thở một mình rồi tự vẫn. Viết lại câu chuyện ở ngôi thứ nhất

Hướng dẫn


Tôi là cây sậy sắp trở về cát bụi. Vì vậy, có nhiều điều tôi muốn nói với con cháu mai sau của mình vì sợ một ngày nào đó tôi không còn nhớ được mình là ai. Sống ngần ấy thời gian trong thế giới vật chất, tôi đã chứng kiến ​​đủ thứ chuyện vui buồn, nhưng cái chết của Vũ Nương là câu chuyện khiến tôi ghi nhớ mãi trong lòng.

Bến sông Hoàng Giang bao đời nay vẫn êm đềm thơ mộng. Dưới sông có tôm cá vẫy đuôi, bên mép có hàng ngọn giáo xanh rì rào trong gió và ven sông là lau sậy, cỏ, lục bình. Ta vẫn chung sống bình yên trước sóng gió. Tôi nhớ mặt người dân vùng này vì ai mà chưa từng qua sông này để sang bên kia chợ hay thả lưới bắt cá trên sông. Tôi đã chứng kiến ​​cuộc chia ly đau buồn của những người lính ra trận và những người vợ của họ ngay tại bờ sông này. Nhưng phải đến 3 năm sau, đời mới hiểu lòng người. Chàng tên là Trương Sinh, gia đình giàu có nhất vùng không ai không biết. Sau 3 năm chiến đấu, anh trở về với vợ con. Tôi vẫn nghe chị em thuyền chài nói với nhau rằng không ai may mắn như Trường, có được vợ vừa xinh đẹp lại đảm đang, hiếu thảo. Ngày anh đi xa, vợ anh một mình cáng đáng mọi việc, vừa phụng dưỡng già, vừa nuôi con. Khi nghe tin Trương Sinh trở về, ai nấy đều thầm mừng cho đôi vợ chồng son lâu ngày đoàn tụ. Nhưng vừa hôm sau đã thấy Vũ Nương ra bờ sông than khóc. Đêm ấy, chắc khoảng canh hai, tôi thấy bóng một người đàn bà mặc áo dài trắng xõa tóc ngồi bên sông. Ánh trăng sáng soi rõ khuôn mặt không trang điểm mà vẫn xinh đẹp lạ lùng. Chỉ có đôi mắt là buồn. Tôi không lạ gì người phụ nữ nổi tiếng nhất làng này, tuy gặp không nhiều nhưng trong lòng tôi luôn dành tình cảm, sự yêu thương cho Vũ Nương. Vũ Nương ngửa mặt lên trời nói:

Xem thêm: Tưởng tượng câu chuyện sau khi Trọng Thủy tự tử gặp Mỵ Châu ở thủy cung
  • Tôi tên là Vũ Thị Thiết quê Nam Xương. Tôi đã luôn giữ sự trong trắng của mình. Khi còn nhỏ, tôi rất hiếu thảo và vâng lời cha mẹ. Khi về nhà chồng chung thủy với chồng, hiếu thảo với mẹ chồng. trẻ nhỏ. Tuy nhiên, chồng tôi nóng tính, ghen tuông mù quáng chỉ vì một trò đùa với trẻ con. Dù có nói bao nhiêu lần cũng không lay chuyển được trái tim anh. Thần sông, tôi phải làm gì để rửa sạch nỗi oan này!

Tôi im lặng nghe em tâm sự mà lòng cũng nhói đau. Tôi đoán ra câu chuyện, nhưng không thể chia sẻ với cô ấy. Nói rồi Vũ Nương đứng dậy quay ra phía sau, nơi có ngôi nhà nàng từng gắn bó:


  • Trương Sinh nếu không có chiến tranh thì đã không ra đi, đã không xảy ra tình trạng này. Không, nếu tôi không đùa giỡn với cái bóng của con trai tôi trên tường mỗi đêm với tư cách là cha của nó, thì sẽ không có lý do gì trớ trêu. Nếu anh ấy nghe mọi người thanh minh cho tôi hoặc anh ấy tin tưởng tôi dù chỉ một lần, mọi chuyện sẽ không đi đến hồi kết.

Vũ Nương ngồi xuống, hai tay nắm áo con mà nói:

  • Em yêu, anh không trách em, em quá ngây thơ, anh không có tội. Tôi chỉ trách mình không thể sống cùng con cái khi tiếng đời giễu cợt, sỉ nhục. Tôi chắc rằng bạn sẽ hạnh phúc khi lớn lên khi có một người mẹ mang tiếng lừa dối chồng như bà. Mẹ xin lỗi con trai, hãy lớn lên thành một người đàn ông dũng cảm và hào phóng, con phải yêu người vợ chung thủy của mình.

Xem thêm: Mô tả bảo tàng Chăm Đà Nẵng

Nói xong, Vũ Nương quay lại lạy thần sông:

  • Tôi sẽ dùng cái chết để minh oan cho mình. Thần sông có linh, xin làm chứng cho tôi. Nếu là người vợ thủy chung, tôi xin chết xuống sông làm ngọc Mỵ Nương, chết xuống đất làm cỏ cho Ngư Mỵ. Nếu được lòng, chim sơn ca sẽ xin thức ăn dưới nước làm mồi cho tôm cá, về xin cơm cho diều và quạ.

Lời vừa dứt, nàng liền yên lặng. Tôi muốn hét thật to để níu bước chân người phụ nữ vô tội, nhưng ông trời không bao giờ cho phép chúng tôi làm điều đó. Bóng nàng khuất dưới mấy tầng đáy nước. Tôi chỉ biết cúi đầu khấn thần sông cứu vớt linh hồn chị. Năm ấy, đang yên đang lành bỗng nổi bão, mưa mấy ngày, nước sông dâng cao. Cả làng ai cũng ngầm hiểu thần sông nổi giận vì một người tốt bị oan.

Kể xong câu chuyện, lòng tôi bỗng nhẹ nhõm lạ thường như vừa được giải thoát khỏi nỗi u uất lâu ngày. Nghĩ mà xót xa cho thân phận người phụ nữ trong xã hội phong kiến ​​nước ta, họ chẳng có gì ngoài những định kiến ​​khắt khe và bao gánh nặng trên vai. Nếu có một điều ước, tôi ước rằng trên đời này sẽ không còn người phụ nữ nào phải đau khổ vì thói gia trưởng, ích kỷ của đàn ông.

Xem thêm: Suy nghĩ về câu nói: Đời phải trải qua giông bão, nhưng không được cúi đầu trước bão của Đặng Thùy Trâm



thẻ:
#chiến tranh #mẹ #thời gian #Vũ Nương #lỗi

Bạn thấy bài viết Cây lau chứng kiến việc Vũ Nương ngồi bên bờ sông Hoàng Giang than thở một mình rồi tự vẫn. Viết lại câu chuyện đó theo ngôi kể thứ nhất có giải quyết đươc vấn đề bạn tìm hiểu không?
Nếu không hãy comment góp ý thêm bên dưới để tieuhocchauvanliem.edu.vn có thể chỉnh sửa & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé!
Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Châu Văn Liêm

Chuyên mục: Văn Mẫu Lớp 10

Nguồn: Trường Châu Văn Liêm

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button