Đóng vai nhân vật Thánh Gióng kể lại truyện Thánh Gióng – Văn 6

Đóng vai nhân vật Thánh Gióng kể lại truyện Thánh Gióng – Văn 6

Hướng dẫn


Phân công

Có lẽ bất kỳ người dân Việt Nam nào cũng nhớ đến tôi: Thánh Gióng – một trong tứ bất tử của dân tộc. Cả cuộc đời tôi là một huyền thoại hay chính bước đi của lịch sử đã thần thoại hóa tất cả!

Cha mẹ tôi cũng là những người Việt Nam bình thường như bao nhiêu người khác. Họ thậm chí không được hưởng hạnh phúc bình thường vì đã già mà vẫn chưa có con. Ngày nào bố mẹ cũng cầu trời khấn Phật cho con được vui cửa vui nhà, động viên con những lúc xế chiều. Dường như ông Trời và Đức Phật đã thấu hiểu ước mơ của đôi vợ chồng. Một hôm, khi mẹ tôi đi làm đồng về muộn, bà phát hiện ra một dấu chân lạ. Nó có kích thước khác thường. Tò mò, cô đặt chân đến thử. Không ngờ, về nhà, cô lại đậu thai. Nhưng lạ thay, cái thai đã chín tháng mười ngày mà vẫn không chịu ra. Khi còn trong bụng mẹ, tôi hiểu hơn ai hết nỗi lo lắng của cha mẹ. Đúng mười hai tháng sau tôi ra đời. Ngày tôi chào đời, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên khuôn mặt nhăn nheo của cha mẹ tôi. Theo thời gian, tôi tiếp tục phát triển. Nhưng kỳ lạ thay, đã 3 năm trôi qua em vẫn không thể nói, cười, bò chứ đừng nói là đi lại như những đứa trẻ bình thường khác. Tôi chỉ nằm trên giường cả ngày. Niềm vui vụt tắt trong căn nhà nghèo của bố mẹ tôi. Hai người nhìn nhau thở dài. Nhưng họ không đành lòng từ bỏ đứa con mà họ mong muốn cả đời. Hai ông bà vẫn nhịn ăn, nhịn mặc để nuôi tôi. Hàng xóm nhìn tôi không khỏi xót xa cho ông bà già gần đất xa trời. Nhưng họ vẫn hết lòng động viên, an ủi.

Xem thêm: Kể về chuyến thăm quê mà em nhớ nhất – Bài văn của Quang Huy đội tuyển học sinh giỏi thành phố


Năm ấy giặc Ân sang xâm lược nước ta. Thế giặc rất mạnh, thế nước ngàn cân treo sợi tóc. Xóm nào cũng sợ. Nhà vua không còn cách nào khác đành sai sứ đi khắp nơi tìm người tài giúp nước. Qua biết bao vùng đất quê người hiền tài vẫn vắng bóng. Sứ giả rất buồn nhưng vẫn không nản lòng. Rồi anh cũng dừng lại ở ngôi làng nhỏ nhưng hẻo lánh của làng chúng tôi. Vừa nghe thông báo từ loa ngoài nhà, cậu bé bao năm không biết nói, biết cười bỗng lên tiếng khiến bố mẹ tôi hốt hoảng, bất ngờ và sợ hãi. Tôi gọi cho mẹ tôi để tìm một người đưa tin vào cho tôi. Mẹ tôi bước đi mà trong lòng không chút bối rối. Đột nhiên vào lúc đó, tôi cảm thấy một sự thay đổi lớn trong tôi. Tôi bỗng trở thành một con người khác. Tôi thấy một sự trưởng thành vượt bậc trong tôi. Tiếng nói đầu tiên không phải là tiếng nói bình thường như bao đứa trẻ khác mà là tiếng nói của lòng yêu nước. Khi sứ giả bước vào, ông không thể tin vào mắt mình khi một đứa trẻ ba tuổi vẫn ngồi trên giường van xin được ra trận. Tôi nói với sứ giả: “Hãy trở về nói với nhà vua đúc cho tôi một con ngựa sắt, một áo giáp sắt, một thanh sắt, và tôi sẽ đánh bại những kẻ thù này”. Nghe câu nói này của tôi, người đưa tin như tìm thấy ở tôi một niềm tin. Anh trở về thủ đô ngay lập tức. Những ngày sau đó, cả làng tôi ai cũng bận rộn. Kể từ khi sứ giả trở về, tôi đã ăn uống rất tốt. Cơm chiên ba chỉ, cà tím nấu canh. Cha mẹ tôi không có đủ gạo để nuôi tôi. Cả nhà không ai bảo ai đều mang gạo, ngô, khoai cho bố mẹ tôi. Ai cũng mong mình ăn thật nhiều để có sức giết giặc. Ngày ấy ở kinh đô, trong lò rèn, những người thợ ngày đêm rèn vũ khí theo chỉ thị của ta. Giặc đi đến đâu, cả dân tộc ta hừng hực khí thế ngày đêm giết giặc. Rồi cũng đến ngày sứ giả đem binh khí đến. Tôi đứng dậy, vươn vai, và ngay lập tức trở thành một người đàn ông khôi ngô, tuấn tú và dũng cảm vô song. Mọi người đều ngạc nhiên và vui mừng. Tôi mặc áo sắt, đội mũ sắt, cầm roi sắt, nhảy lên ngựa sắt. Con ngựa vô hồn trong tích tắc phi nước đại, hí vang. Tôi tạm biệt cha mẹ, tạm biệt dân làng dẫn quân đi giết giặc. Đội quân hùng mạnh tiến vào trận chiến với niềm tự hào lớn. Ta đến đậu, giặc chết ở đó. Tôi cưỡi ngựa, vung roi đánh lũ giặc. Ngựa hí vang, phun lửa thiêu đốt quân thù. Giặc chết như ngả rạ. Bất ngờ roi sắt gãy, tôi nhổ khóm tre bên đường tiếp tục đánh giặc. Địch hoảng sợ tháo chạy. Thừa thắng, quân ta xông lên đánh đuổi quân địch ra khỏi lãnh thổ. Đất nước trở lại thanh bình. Tôi không thể về nhà kịp để nói lời tạm biệt với mẹ tôi. Đó là một nỗi buồn có lẽ không bao giờ nguôi ngoai trong lòng tôi. Tôi cưỡi ngựa lên đỉnh núi cao của làng, cởi bỏ áo giáp và mũ sắt, cúi đầu chào quê hương, rồi từ từ bay về trời.

Xem thêm: Ngữ Văn Bài 6: Thánh Gióng

Biết bao nhiêu năm đã trôi qua cũng như bao nhiêu thế kỷ trên trái đất, tôi vẫn không quên những ngày tôi đến trái đất làm người. Nhiều lúc tôi vẫn hướng về quê hương với những tình cảm khó tả, thầm mong một cuộc sống hòa bình, hạnh phúc cho những người con đất Việt thân yêu.

Tags:Văn 6

Theo Nhungbaivanhay.vn


Từ khóa tìm kiếm:

  • https://nhungbaivanhay vn/dong-vai-nhan-vat-thanh-giong-ke-lai-truyen-thanh-giong-van-6 html

Bạn thấy bài viết Đóng vai nhân vật Thánh Gióng kể lại truyện Thánh Gióng – Văn 6 có giải quyết đươc vấn đề bạn tìm hiểu không?

Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Châu Văn Liêm

Chuyên mục: VĂN MẪU

Nguồn: Trường Châu Văn Liêm

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button