Hãy nêu những cảm nhận hết sức tinh tế về thiên nhiên, khí hậu, nhịp điệu cuộc sống ở Sài Gòn của tác giả Minh Hương trong văn bản Sài Gòn tôi yêu, đồng thời nêu tình cảm đối với Sài Gòn của tác giả


Các bài văn mẫu lớp 8

Em hãy nêu những cảm nhận rất tinh tế về thiên nhiên, khí hậu, nhịp sống Sài Gòn của tác giả Minh Hương trong văn bản “Sài Gòn tôi yêu”, đồng thời nêu tình cảm của em đối với Sài Gòn.

Em hãy nêu những cảm nhận rất tinh tế về thiên nhiên, khí hậu, nhịp sống Sài Gòn của tác giả Minh Hương trong văn bản “Sài Gòn tôi yêu”, đồng thời nêu tình cảm của em đối với Sài Gòn.

Hướng dẫn


Sự cảm nhận về thiên nhiên, khí hậu Sài Gòn của tác giả Minh Hương trước hết là sự cảm nhận thông qua những biểu hiện điển hình nhưng khá thất thường của thời tiết Sài Gòn như buổi sáng mờ sương với không khí trong lành, mát mẻ. lau dọn; nắng sớm, một thứ nắng ngọt ngào; chiều lộng gió; những cơn mưa nhiệt đới bất ngờ…

Tác giả cũng nhìn thấy sự thay đổi thất thường của thời tiết như bản chất con người: bầu trời đang âm u buồn bã bỗng trong veo như thủy tinh.

Không khí và nhịp điệu sông nước ở Sài Gòn được thể hiện khác nhau qua các thời điểm khác nhau với những âm thanh độc đáo của riêng mình. Ban ngày, đường phố tấp nập xe cộ vào giờ cao điểm, ban đêm vắng lặng, buổi sáng tĩnh lặng với không khí mát mẻ, thanh tao. Tác giả đã có cái nhìn rất chính xác về nhịp sống ở Sài Gòn, chốn phồn hoa đô hội.

Cảm nhận của tác giả về thiên nhiên, khí hậu, nhịp sống cho thấy sự gắn bó và hiểu biết của tác giả về vùng đất này, đồng thời cũng thể hiện tình yêu sâu sắc của tác giả đối với mảnh đất Sài Gòn. Tình yêu ấy là tình yêu say đắm và được tác giả so sánh với những người đàn ông còn ôm trong lòng hình bóng của mối tình đầu với nhiều mâu thuẫn. Tác giả thể hiện tình yêu Sài Gòn ở mọi khía cạnh, từ cái đẹp đến cái sai. Độ bao dung của tác giả đối với cái tốt và cái xấu của Sài Gòn cũng như độ bao dung của Sài Gòn đối với những người nhập cư từ mọi miền đất nước.

Sài Gòn đã ăn sâu vào tâm hồn và trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời tác giả. Tác giả rất yêu và quý mọi thứ ở đây. Từ tôi yêu được lặp lại nhiều lần thể hiện tình cảm của tác giả đối với Sài Gòn. Tôi yêu Sài Gòn biết bao…, tôi yêu nắng sớm…, tôi yêu cái nắng se se…, tôi yêu những đêm khuya…, tôi yêu những con phố nhộn nhịp…, tôi yêu cái tĩnh lặng của sương sớm….

Lạnh nghĩ về bài văn Sài Gòn tôi yêu của Minh Hương.

Phân công

Sài Gòn Tôi Yêu là hồi ký được Minh Hương viết vào tháng 12 năm 1990, sau được in trong tập Nhớ Sài Gòn – tập thơ và thơ – nhân kỷ niệm 300 năm Sài Gòn – TP.HCM. Trước năm 1945, tác giả vào sống ở Sài Gòn, trở thành cư dân của “hòn ngọc viễn đông” mà ông gọi là “thành phố ngọc trai”. Nhan đề bài văn đã thể hiện tình yêu Sài Gòn tha thiết, sâu sắc – “Sài Gòn tôi yêu”.

Ngay những dòng đầu của bút ký, tác giả hóm hỉnh nói qua vài hình ảnh so sánh: “Sài Gòn còn trẻ. Tôi già rồi.” Sài Gòn đã 300 tuổi so với tuổi đời 5.000 năm của nước ta, Sài Gòn “còn xuân”, “như cây tơ non…”.

Minh Hương thổ lộ tình yêu Sài Gòn trong mọi thời tiết. Tác giả “yêu nắng ban mai, một nắng ngọt ngào”; yêu “buổi chiều dài lộng gió, dưới hàng cây mưa nhiệt đới bất ngờ”; Yêu cái tiết trời chứng giám: “Trời âm u buồn bỗng trong như thủy tinh”. Tác giả yêu tiếng “thưa thưa” đêm khuya; yêu những giờ cao điểm, những con phố “làm phiền, xô đẩy”; yêu cái không khí “mát lành, trong lành” của buổi sáng trong veo, trên những con đường xanh mướt. Tình yêu của Minh Hương dành cho Sài Gòn được so sánh với tình cảm của “người đàn ông còn ôm trong lòng hình bóng của mối tình đầu nhiều mâu thuẫn”.

Sài Gòn rất bao dung và độ lượng “luôn mở rộng vòng tay chào đón người dân từ trăm nơi trên khắp đất nước”. Người Bắc, người Hoa, người Nam, người Hoa, người Khmer… vào Sài Gòn “rồi nhận đây là quê hương”. Minh Hương ở Sài Gòn hơn nửa thế kỷ rồi, sao không yêu Sài Gòn, sao không coi Sài Gòn là quê hương thứ hai của mình?


Xem thêm: Tả cây hoa gạo (Hoa Mộc Miên)

Tác giả yêu Sài Gòn, rồi yêu con người Sài Gòn với bao phẩm chất tốt đẹp, thể hiện một “phong cách bản xứ nhiều nét riêng”. Người Sài Gòn “nói tự nhiên, đôi khi vui tính, dễ tính”, “rất thật thà, bộc trực”, “ít dàn dựng, tính toán”.

Minh Hương đã nhắc đến những nét đáng yêu của những cô “Thị Thiện” ngày xưa. Tóc “xõa” trên vai trên lưng. Đầu đội chiếc mũ vải trắng rộng vành. Áo bà ba trắng… Quần đen ống rộng. Hoặc đi giày trắng, hoặc dép da, hoặc đi dép trắng trơn, quai da.. Rất dễ nhìn, dễ thích: dáng đi “khỏe mạnh, dạn dĩ”; “cũng mềm mại, duyên dáng..”, “cũng e lệ, ngượng nghịu.”. Nụ cười “thật thà, tươi tắn và ít nhiều hồn nhiên”. Vẻ đẹp của người con gái Sài Gòn “thật giản dị và nhân hậu”.

Cách giao tiếp của con gái Sài Gòn rất có duyên. Chào người lớn, các cô gái “cúi đầu, chắp tay chào”. Khi gặp bạn bè thì “hơi cúi đầu và cười: cười híp mắt, cười ngặt nghẽo, cười híp mắt, cười híp mắt, cười hehe…”, tùy theo mức độ thân quen. Đặc biệt là đôi mắt của cô gái Sài Gòn “trong sáng, vui vẻ, thỉnh thoảng có vài tia hóm hỉnh”. Cách giao tiếp của con gái Sài Gòn có vẻ hơi “cổ” nhưng rõ ràng rất “dân chủ”, “không hợm hĩnh hay màu mè”, “không mặc cảm, tự ti”. Tức là họ vẫn giữ được gia phong dân tộc, nhưng không còn mang tư tưởng phong kiến ​​nữa, ngược lại rất hiện đại.

Có thể nói, đoạn viết về cô gái Sài Gòn là độc đáo nhất, vừa tỉ mỉ, vừa khái quát, thể hiện sự trân trọng và tình cảm của Minh Hương. Thật thú vị khi xem những bức chân dung nghệ thuật của các cô gái Sài Gòn trong phòng tranh vào đầu thế kỷ 20.

Tính cách người Sài Gòn rất đẹp và dễ mến. Những cô gái, những chàng trai, những đồng bào yêu nước, bất khuất, dám xả thân vì sự nghiệp, vì cách mạng và kháng chiến, vì nước, vì dân. Đối với Minh Hương, tình yêu Sài Gòn gắn liền với tình cảm trân trọng, quý mến và ngưỡng mộ người dân Sài Gòn.

Cuối bài, tác giả viết bằng một so sánh đáng yêu: “Miền Nam đất lành, Sài Gòn cũng là thành phố yên bình”. “Đất lành chim đậu” (tục ngữ). Ngày xưa Sài Gòn có nhiều chim, nhưng ngày nay còn rất ít. Những kẻ vô trách nhiệm với môi trường đã “bắn chết đàn chim và đàn dơi của thành phố”. Chim “hiếm”, dân số ngày càng tăng “lên hơn năm triệu”. Một khoảnh khắc của sự ngạc nhiên?

Minh Hương tâm sự: “Yêu Sài Gòn và yêu con người nơi đây”. Tình yêu ấy “bền bỉ và bền chặt”. Tác giả mong rằng “tất cả mọi người, đặc biệt là các bạn của tôi cũng sẽ yêu Sài Gòn như tôi”. Đó là một giọng nói “chân thành, thẳng thắn”. Thành phố 300 năm tuổi, là thành lũy của Tổ quốc, thành phố mang tên Bác – TP.HCM với tên vàng chói lọi – ai chẳng tự hào, ai chẳng yêu mến.

Bài văn Sài Gòn tôi yêu mang lại cho chúng ta nhiều ấn tượng. Giọng văn hóm hỉnh, chân thành thể hiện lối viết độc đáo, sắc sảo. Các điệp từ gợi sắc thái Sài Gòn rất mạnh: “trời ơi ui”… “các cô thành phố”, “chắp tay nhau tha”… Một số so sánh khá thú vị, nhất là khi nói về một vẻ đẹp nào đó của Sài Gòn các cô gái: “ e ấp thẹn thùng như vầng trăng non e ấp khuất nửa vành môi sau làn mây. Nụ cười chân chất, tươi tắn và ít nhiều hồn nhiên..”.

Sài Gòn Tôi Yêu là một cuốn hồi ký duyên dáng ít nhiều có những khám phá, sáng ngời tính nhân văn. Tốt đấy. Cần đọc để thưởng thức, để yêu Sài Gòn hơn.

Ngô Minh Giang

THỰC TIỄN

Đ.Vâng1. Tác giả Minh Hương đã cảm nhận về Sài Gòn qua văn bản Sài Gòn tôi yêu.

Đ.Vâng 2. Niềm tự hào về Sài Gòn của tác giả Minh Hương qua văn bản Sài Gòn tôi yêu.

Nguồn: Vietvanhoctro.com

Xem thêm: Nghị luận xã hội về lòng nhân ái



thẻ:
#Cảm #Cảm #đường #mưa #người #đời #kỷ niệm #Minh Hương #Sài Gòn tôi yêu #thời gian #Thủy Tinh

Bạn thấy bài viết Hãy nêu những cảm nhận hết sức tinh tế về thiên nhiên, khí hậu, nhịp điệu cuộc sống ở Sài Gòn của tác giả Minh Hương trong văn bản Sài Gòn tôi yêu, đồng thời nêu tình cảm đối với Sài Gòn của tác giả có giải quyết đươc vấn đề bạn tìm hiểu không?
Nếu không hãy comment góp ý thêm bên dưới để tieuhocchauvanliem.edu.vn có thể chỉnh sửa & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé!
Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Châu Văn Liêm

Chuyên mục: Văn Mẫu Lớp 8

Nguồn: Trường Châu Văn Liêm

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button