Kể lại kỉ niệm sâu sắc về tình Thầy Trò


Các bài văn mẫu vào lớp 10

Kể lại những kỷ niệm sâu sắc về tình Thầy trò

Kể lại những kỷ niệm sâu sắc về tình Thầy trò

Hướng dẫn


Một lần em được trở về thăm lại trường xưa, ngôi trường trước đây đã dìu dắt, nâng niu đôi cánh em mỗi bước đi đầu đời. Nơi đó có những hình ảnh thân thương của mái trường tiểu học, nơi có biết bao hoài niệm, và hoài niệm lớn nhất về mái trường này chính là hình bóng của cô Nhi, cô giáo chủ nhiệm năm lớp 9 của tôi. .

Khi tôi học lớp 9, dì Nhi của chúng tôi đã ngoài 50 tuổi. Cũng giống như những phụ nữ trung tuổi khác, chị có thân hình hơi tròn trịa, hơi đẫy đà nhưng dáng đi lại vô cùng nhanh nhẹn, hoạt bát. Đôi chân của cô ấy rất nhanh, vừa nhìn thấy bóng cô trong nhà để xe của cô giáo, cô ấy lập tức bước tới cửa lớp, vậy mà cô ấy bước đi rất nhẹ nhàng, không hề gây ra một tiếng động lớn nào. làm người khác khó chịu. Cô có mái tóc màu sương, ngắn ngang vai và được uốn xoăn nhẹ, tóc cô không bao giờ xõa mà luôn được buộc gọn gàng sau gáy. Điểm nổi bật nhất trên khuôn mặt nhuốm màu thời gian ấy là đôi mắt dán chặt sau cặp kính lão mà đối với tôi chưa bao giờ dày và nặng như thế. Mỗi lần cô cúi xuống chấm điểm, vì sức nặng của cặp kính đó chảy xuống mũi nên khi nhìn lên, cô phải nhìn cao hơn tầm mắt, lúc đó trông cô rất già như một bà tiên trong phim. tôi đã từng xem.

Xem thêm: Suy nghĩ về câu: Sự sống nảy sinh từ cái chết, hạnh phúc hiện hình từ những hy sinh và gian khổ, trong cuộc đời này không có kết thúc, chỉ có những ranh giới, điều cốt yếu là phải có nghị lực. đủ mạnh mẽ để vượt qua những ranh giới đó…

Cô là một giáo viên có tính tình ngay thẳng nhất mà tôi từng biết, cô rất mạnh mẽ và năng động, mặc dù tuổi đã cao nhưng tôi luôn thấy cô tham gia các hoạt động tập thể của trường. Cô có giọng giảng vô cùng hay và cuốn hút, chỉ qua giọng nói của cô chúng em có thể thấy trước mắt mình là khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ, câu chuyện Sọ Dừa cảm động hay sự mượt mà của các bạn trẻ. Có một câu tục ngữ dân gian cô dạy khiến tôi say sưa vô cùng trong giờ học kể chuyện.

Chúng tôi sợ nhất là khoảnh khắc cô ấy trả lời. Ngày xưa, khi còn nhỏ, ai biết rằng những lời mắng mỏ, nghiêm khắc của mẹ dành cho chúng em chính là những kiến ​​thức, kỹ năng quý giá mà mẹ dạy chúng em để chúng em trở nên ngoan hơn trong học tập và có đạo đức. khỏe mạnh và tốt hơn. Chính vì sự ngây thơ thiếu hiểu biết đó mà chúng tôi đã làm một việc rất có lỗi với cô, mà cho đến tận bây giờ tôi vẫn vô cùng ân hận.


Đó là trong giờ kiểm điểm thường lệ, sợ cô không làm bài sẽ bị phạt nặng nên chúng tôi đã giấu cặp kính của cô, giấu cả cây thước nhỏ mà cô thường mang theo. chỉ vào bảng đen và giấu vở của cô ấy cho những người không chịu làm bài tập về nhà. Kế hoạch này được bày ra từ Hùng, cậu bé có thể nói là độc nhất lớp, không ngờ rằng lớp đó lại là lớp có thầy dự giờ. Cô vẫn giảng bài, dạy làm bài bình thường như bao lớp học khác, nhưng nếu để ý sẽ thấy cô cau có, cố đưa cuốn sách ra xa nhất để nhìn rõ chữ, dùng cây thước kẻ nhỏ xíu. Tí vẽ những đường thẳng lên bảng mới biết cô đang phải vật lộn với những hậu quả ngông cuồng mà học trò ngày đêm lo lắng. Lúc đó tôi chưa bao giờ cảm thấy xấu hổ với bản thân mình như vậy, rõ ràng tôi biết các bạn làm vậy là sai, nhưng tôi không dám lên tiếng để thông báo cho cô ấy biết. Hết giờ quy định, trong lớp chỉ còn lại cô và chúng tôi, lớp học chưa bao giờ yên tĩnh như lúc này. Hùng bây giờ không còn hả hê, ma mãnh như lúc đầu, cô tự động bước lên, khóc lóc xin lỗi rối rít. Chúng tôi cúi đầu chờ đợi sự trừng phạt vì lỗi lầm to lớn mà chúng tôi đã phạm phải.

Xem thêm: Viết bài Tập làm văn: Báo cáo hoạt động

Nhưng không, cô không trách móc mà còn nhẹ nhàng nói ra. “Cô là người xin lỗi các em, là một giáo viên đã không thể giúp học sinh hứng thú với môn học, thậm chí còn khiến các em sợ hãi. Bạn đã thất bại với tư cách là một giáo viên. Giờ đây tiếng khóc đã vang cả lớp, lời nói của cô như có cái gì bóp chặt trái tim tôi. Chúng em không biết, cô luôn là người bảo vệ lớp em như phụ huynh, bạn nào có hoàn cảnh khó khăn cô nhiệt tình giúp đỡ không hoàn lại. Từ đó dì, chúng tôi trìu mến gọi dì là: mẹ Nhi. Cuối năm, cô ấy cũng tổ chức cho cô ấy một bữa tiệc lớn.

Sau bao tháng ngày vật vã thi vào cấp 3, tôi đang học lớp 10 thì nghe tin mẹ Nhi nghỉ hưu, Nhi theo chị gái lên Đà Lạt sinh sống. Ngày nghe tin con đi học về mà lòng nặng trĩu, mẹ hỏi sao con lại bật khóc. Mẹ ôm tôi vào lòng an ủi, mẹ nói chỉ cần tôi trở thành người tốt thì dù có ở đâu thì điều quan trọng nhất là mẹ vẫn ở trong tim tôi.

Kỉ niệm đó sẽ mãi là kỉ niệm đẹp nhất trong cuộc đời em, cho đến hôm nay em vẫn không bao giờ quên lời dặn của cô, hãy cố gắng học tập thật tốt, quan trọng nhất là rèn luyện đạo đức tốt, trở thành người tốt. những công dân lương thiện để giúp đỡ mọi người. Đưa tay chạm vào thân cây phượng già xù xì trước cửa lớp, tôi nghe tiếng đọc to bên tai: “Đi thăm bà…

Xem thêm: Viết bài tập đọc: Lời kêu gọi toàn dân tập thể dục



thẻ:
#học tập #lễ kỷ niệm #lớp học #phượng hoàng #Đầu lâu #Dừa #tập thể #thời gian #kẻ thống trị #xin lỗi

Bạn thấy bài viết Kể lại kỉ niệm sâu sắc về tình Thầy Trò có giải quyết đươc vấn đề bạn tìm hiểu không?
Nếu không hãy comment góp ý thêm bên dưới để tieuhocchauvanliem.edu.vn có thể chỉnh sửa & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé!
Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Châu Văn Liêm

Chuyên mục: Văn Mẫu Lớp 10

Nguồn: Trường Châu Văn Liêm

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button