Kể về kỉ niệm tuổi học trò


Văn mẫu lớp 6

Kể về kỉ niệm tuổi thơ

Kể về kỉ niệm tuổi thơ

Hướng dẫn


bài tập 1

Cô Dung là người đã dìu dắt, dìu dắt tôi trong những bước đi đầu tiên của tuổi học trò. Mỗi khi nghĩ đến cô, những kỉ niệm thân thương của thời cắp sách đến trường lại ùa về trong tôi.

Cô Dung có dáng người mảnh khảnh, khuôn mặt rạng rỡ, mái tóc dài đen nhánh. Cô quan tâm, yêu thương học sinh như con ruột của mình. Một lần, khi sắp tan học, đột nhiên trời nổi cơn giông. Bầu trời tối sầm lại, sấm sét ầm ầm, gió rít gào, cây cối vặn vẹo. Và mưa trút xuống. Cả lớp tôi ai cũng sợ cái cảnh lộng gió đó. Cô Dung vội đóng cửa lớp, chốt lại và động viên chúng tôi. Bố mẹ bạn đến đón bạn. Nhưng tôi đợi mãi mà không thấy bố mẹ tôi đến. Trời đã tối, mọi người đã về hết, trong lớp chỉ còn lại tôi và cô giáo. Cô ấy đã gọi điện cho bố mẹ tôi nhiều lần nhưng không được. Tôi đã rất sợ hãi, tôi bật khóc. Cô ấy lại gần an ủi tôi, vỗ về tôi khiến tôi thấy ấm lòng. Rồi cô ấy quyết định đưa tôi về nhà. Chưa bao giờ tôi thấy một trận lụt khủng khiếp như vậy. Con đường quen thuộc ngày nào đã biến thành một dòng sông đầy nước. Cô ấy định chở tôi bằng xe máy nhưng nước dâng cao quá. Mẹ để xe ở trường rồi khoác áo mưa cõng tôi trên lưng. Nước ngập đến đầu gối, cô loạng choạng từng bước. Tôi ôm chặt lấy cổ em nức nở. Toàn thân cô ướt sũng, môi tím tái. Tôi cảm nhận được hơi ấm từ lưng cô ấy. Vừa dò dẫm từng bước, cô vừa thủ thỉ an ủi tôi. Cuối cùng, tôi và con gái cũng lội qua đoạn đường ngập nước và về đến nhà.

Cùng lúc đó, bố mẹ tôi vội vã về nhà. Bố mẹ cô rối rít cảm ơn. Cô chỉ nở nụ cười trên đôi môi nhợt nhạt và nói lời tạm biệt. Bóng cô nhòe đi trong làn nước mưa trắng xóa.


Xem thêm: Em hãy tả hình ảnh cây đào, cây mai trong dịp tết đến xuân về

Tôi còn nhớ hồi nhỏ tôi thường được bà và mẹ cõng, bây giờ đi học cô giáo cõng trên lưng. Thế là tôi có thêm người mẹ thứ hai là “cô giáo yêu thương ở trường”.

Bài tập 2

Buổi sáng hôm đó, thời tiết thật đẹp. Bầu trời trong xanh, mây trắng lững lờ bay, không khí thật trong lành và ấm áp. Tuy nhiên, bà tôi vẫn bắt tôi mặc một chiếc áo len và mang thêm một chiếc trong túi. Có lẽ biết trước thời tiết sẽ thay đổi, bà dặn: “Lạnh lắm chú ơi! Đừng chủ quan nhé!”. Tôi vâng lời cô ấy và đi bộ đến trường.

Đến giờ ra chơi, tôi nhìn ra cửa sổ thấy một đám mây đen xám xịt đang tiến về phía cuối chân trời. Trời bắt đầu nổi gió bắc. Trong lớp, cô giáo đóng hết các cửa nhưng cái lạnh vẫn cứ ập đến, len lỏi vào từng góc lớp. Cả lớp ai cũng mặc áo ấm nhưng Phương chỉ khoác trên mình chiếc áo sơ mi mỏng manh. Người bạn lạnh toát, môi tái nhợt. Cô giáo lo lắng gọi điện đến nhà bạn nhưng không ai bắt máy. Tôi chợt nhớ ra mình vẫn còn một chiếc áo len trong cặp. Tôi cầm lấy chiếc áo và nói: “Thưa cô… cô…”. Cô giáo bước đến bên tôi, xoa đầu tôi và nói: “Con ngoan lắm!”. Cô cầm áo đưa cho Phương. Cô mặc áo vào, cơ thể bớt run, đôi môi cũng dần đỏ trở lại. Một lúc sau, tôi quay sang nhìn bạn, và bạn cười rạng rỡ. Đến cuối giờ, tôi đang đứng dưới sân trường chờ mẹ đón thì có một bàn tay vỗ nhẹ vào tay tôi. Tôi giật mình quay lại, hóa ra là bạn của Phương. Phương nói: “Cảm ơn nhiều!”.

Đó là một kỷ niệm đẹp của tôi. Tôi cảm thấy rất hạnh phúc vì đã làm được một việc thiện, tuy nhỏ nhưng đem lại niềm vui cho người khác và cho chính mình. Kể từ đó, tình bạn của chúng tôi ngày càng bền chặt.

Nguồn: Vietvanhoctro.com

Xem thêm: Viết bài Tập đọc: Trung thu độc lập



thẻ:
#cha mẹ #Cảm xúc #con đường #mưa #kể về kỷ niệm #kỷ niệm #lớp học #mẹ #đi chơi #việc tốt

Bạn thấy bài viết Kể về kỉ niệm tuổi học trò có giải quyết đươc vấn đề bạn tìm hiểu không?, nếu không hãy comment góp ý thêm bên dưới để tieuhocchauvanliem.edu.vn có thể chỉnh sửa & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Châu Văn Liêm

Chuyên mục: Văn Mẫu Lớp 6

Nguồn: Trường Châu Văn Liêm

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button