Kể về một người bạn mới quen của em

Kể cho tôi nghe về một người bạn mới của tôi

Phân công


Quê tôi ở nông thôn nhưng tôi lớn lên ở thành phố. Kể từ khi tôi còn là một đứa trẻ, tôi chỉ có thể về quê hương của mình một lần. Nhưng thời đó đã xa lắm, tôi không còn nhớ gì nữa. Không phải lúc đó tôi còn quá trẻ. Tuần trước, tôi rất ngạc nhiên khi bố mẹ cho tôi về quê vào Chủ nhật. Chuyến đi đã để lại trong tôi nhiều kỉ niệm khó quên.

Suốt đêm hôm trước, tôi hầu như không ngủ. Tôi cứ nghĩ về quê hương của mình. Tôi chỉ nhớ mơ hồ đó là một vùng quê nghèo miền trung du. Tàu đã chạy từ sáng sớm, tôi thiếp đi trong lòng mẹ vì quá mệt. Khi tôi tỉnh dậy, bước đầu tiên tôi bước xuống tàu là bước vào nhà ông tôi. Ngôi nhà nằm ngay sát đường tàu, ba gian cũ kỹ, xây bằng gạch lâu ngày đã ngả màu xanh rêu. Trước nhà là cánh đồng lúa mới gặt, những thân lúa trơ trụi phơi mình trước gió.

Ăn trưa xong, bố mẹ bắt tôi đi ngủ như ở thành phố. Buổi chiều, mẹ cho tôi ra đồng với các anh chị. Một khung cảnh rộng lớn và bao la, phóng tầm mắt ra xa chỉ thấy núi non và mây trắng, khác hẳn thành phố chỉ thấy nhà lầu, cao ốc. Tôi đang đuổi theo một con châu chấu có đôi cánh màu xanh đỏ thì bất ngờ va phải một cậu bé trông nhỏ hơn tôi, khiến cậu ấy ngã nhào. Tôi vội vàng:

Xem thêm: Bạn đã chứng kiến ​​một trận lũ lụt ở quê hương của bạn, hãy mô tả cơn bão khủng khiếp đó

– Tôi xin lỗi! Bạn ổn chứ?

– Không! Tôi ổn! Còn bạn?

– Tôi cũng khỏe


Lúc này tôi mới có dịp nhìn kỹ bạn tôi: nhỏ người, nhưng khuôn mặt thì có vẻ không trẻ hơn tôi. Da anh ngăm đen, nhưng đôi mắt sáng có vẻ rất thông minh. Tôi chủ động làm quen với:

– Em tên Hải, em mới vào đây thăm ông bà. Tên bạn là gì? Bạn bao nhiêu tuổi?

– Con tên là Minh, con 12 tuổi.

– Có thật không? Vậy là chúng tôi bằng tuổi nhau.

Sự ấm áp của Minh không ngờ lại khiến một cậu bé khó tính như tôi nhanh chóng hòa nhập với vùng quê. Minh đã chỉ cho tôi cách chơi ttong trong một buổi chiều ngắn ngủi. Những sở thích đến trong mơ tôi cũng không bao giờ hình dung được. Có lẽ vì thế mà tôi trở nên khó gần. Và đó là lý do tại sao bây giờ tôi phải đeo cặp kính nặng trĩu với một lượng kiến ​​thức không thể diễn tả được. Minh bảo em cũng là học sinh giỏi về mọi mặt của trường nhưng so với em thì Minh biết nhiều thứ khác. Minh dạy tôi bắt dế rồi cho tôi hộp chơi dế, dạy tôi thả diều, dạy tôi nghe tiếng sáo để phân biệt diều lớn nhỏ… Tóm lại, ở Minh, tôi cảm thấy như tôi có một kho tàng trò chơi. chơi mà tuổi thơ những người lớn lên ở thành phố không bao giờ biết.

Xem thêm: Tả một đêm trăng sáng ở quê em lớp 6

Buổi chiều ngắn ngủi trôi qua thật nhanh. Tôi chia tay người bạn mới và trở về thành phố. Trước khi đi, Minh còn tặng tôi một con diều. Tôi cầm lấy con diều và thích thú, mặc dù tôi mang nó về quê và không biết thả nó ở đâu.

Về đến nhà, thỉnh thoảng tôi lại viết thư về quê hỏi thăm Minh. Tôi thường kể cho Minh nghe những câu chuyện về phố phường, và Minh đã bù đắp cho sự trống vắng của tuổi thơ tôi. Minh là người bạn tôi gặp gần đây nhất. Tôi không ngờ ở một nơi xa xôi như vậy lại có được một tình bạn sâu đậm và thắm thiết đến thế!


Bạn thấy bài viết Kể về một người bạn mới quen của em có giải quyết đươc vấn đề bạn tìm hiểu không?

Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Châu Văn Liêm

Chuyên mục: VĂN MẪU

Nguồn: Trường Châu Văn Liêm

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button