Nêu cảm nghĩ của em về đêm trung thu


Các bài văn mẫu lớp 7

Hãy kể cho tôi nghe cảm nghĩ của bạn về Tết Trung thu

Hãy kể cho tôi nghe cảm nghĩ của bạn về Tết Trung thu

Hướng dẫn


Trung thu năm nay, được đón trăng cùng gia đình với đĩa bánh trung thu và chiếc đèn lồng cá chép, tôi chợt nhớ đến Trung thu ba năm trước, một đêm trung thu chỉ có tôi và ông trăng. nhưng đầy yêu thương. cảm giác. Đêm Trung thu vui nhất mà tôi từng có.

Khi đó, tôi vẫn còn là học sinh tiểu học của một ngôi trường nhỏ ở vùng quê. Vào Tết Trung thu, chúng tôi tự làm lồng đèn bằng tre và giấy màu. Đèn lồng của chúng tôi có đủ hình dạng và kích cỡ, và những người có bàn tay khéo léo sẽ làm ra những chiếc đèn lồng hình cá chép và mặt trăng tuyệt đẹp. Một đứa vụng về như tôi làm đèn ông sao xanh đỏ. Chúng tôi háo hức chờ đợi từng ngày cho đến ngày trăng tròn. Nhưng Trung thu năm ấy là lần cuối cùng tôi ở quê. Bố mẹ tôi đã xây được một ngôi nhà khang trang trên thành phố và sẵn sàng đón tôi về đây học tập. Vui mừng được sống với bố mẹ, nhưng cũng buồn khi sắp phải xa ông bà, bạn bè, thầy cô và những người bạn thân thiết trong xóm.

Đêm rằm, em chuẩn bị quần áo từ rất sớm, trăng còn chưa lên khỏi ngọn tre sau hè, em đã cầm lồng đèn ra bãi cỏ cạnh cây xoài lớn đợi anh. Chắc chị Hằng cũng háo hức muốn gặp chúng tôi nên trăng lên rất nhanh, trong chốc lát trăng đã lên đến đỉnh đầu. Em tin chỉ có ánh trăng đêm Trung thu là trọn vẹn nhất, đẹp nhất vì nhất định Hằng sẽ trang điểm thật đẹp, trang điểm thật lộng lẫy để xuống trần gian. Trăng đẹp vì chở bao ước mơ, hứa hẹn của tuổi thơ. Tôi đã từng ngây thơ nghĩ rằng, chỉ cần tôi ngoan ngoãn, ngước nhìn đêm trăng với một điều ước, thì điều ước của tôi sẽ thành hiện thực. Trăng càng lúc càng sáng, ánh sáng trong veo xuyên qua những vòm cây tạo nên những vệt đen trên mặt đất. Trăng sáng mắt hoa trong đêm tối. Trăng soi bóng trên mặt nước, mặt nước bỗng trở nên lung linh hơn, hoa súng, hoa sen dưới ao cũng thức dậy đón trăng rằm.

Xem thêm: Suy nghĩ về câu nói: Đời phải trải qua giông bão, nhưng không được cúi đầu trước bão của Đặng Thùy Trâm

Ngoài đường, những đứa trẻ khác nối đuôi nhau diễu hành quanh xóm, trên tay cầm những chiếc lồng đèn đủ màu sắc. Tôi bắt đầu mất kiên nhẫn khi những người bạn của tôi vẫn chưa đến. Có phải vì tôi không ở đây nữa nên các bạn không muốn chơi với tôi không? Hay bạn giận tôi kể không hết truyện cổ tích chú Cuội? Tôi ôm chiếc lồng đèn thu mình trong gốc đa tối mà nức nở. Khi tôi đứng dậy rời đi, đó là lúc bạn đến. Biết tôi chờ lâu, Phương gầy gò chạy lại nắm tay tôi:


  • Chúng tôi xin lỗi T, chúng tôi phải chuẩn bị bánh trung thu nên đến trễ.

Những người khác cũng chen vào giải thích:

  • Đúng rồi T, chiều chúng ta ở nhà Phương để làm bánh trung thu đón trăng. Chúng tôi quyết định năm nay phải ăn Trung thu thật to để tiễn T lên thành phố.

Chúng tôi quây quần bên nhau, thắp đèn lồng, ánh sáng của những chiếc đèn ấm áp hòa với ánh trăng mờ ảo đủ để soi rõ từng khuôn mặt. Những khuôn mặt mà tôi cố gắng khắc ghi để không bao giờ quên. Bánh trung thu của chúng tôi là bánh bột chiên, rắc một ít vừng và đường. Quà trung thu mà người lớn cho chúng tôi là ổi và cam từ vườn nhà. Biết con mình sẽ đón Tết Trung thu cùng bạn bè, cha mẹ nào cũng muốn con mình mang về nhà một ít bánh trái để cùng bạn bè thưởng thức. Chúng tôi chia nhau từng miếng bánh, chiếc kẹo, quả cam cùng nhau vui vẻ vừa ăn vừa ngắm trăng.

Xem thêm: Chứng minh câu tục ngữ: Một cây làm chẳng nên núi, ba cây chụm lại nên hòn núi cao.

Trung thu của tôi hồi đó không có múa lân hay rước đèn. Chúng tôi nắm tay nhau đi thành vòng tròn và hát những bài hát tập thể, chơi trò mèo vờn chuột, nhảy dây, kéo co… Khi mệt, chúng tôi nằm xuống cỏ và ngửa mặt lên nhìn nhau.

Vầng trăng trôi về phía chân trời xa kia, chúng tôi biết đã đến lúc phải nói lời tạm biệt. Em thực hiện lời hứa kể hết truyện chú Cuội cho các bạn nghe. Nhìn từng khuôn mặt chăm chú nghe em nói như muốn ôm em mà khóc. Các bạn nắm tay em mà rưng rưng nước mắt dặn em phải đến trường chăm chỉ học tập, khi nào rảnh sẽ về thăm các bạn. Chúng tôi ra về trong sự luyến tiếc, hoang mang.

Đêm trung thu ấy, tôi mong Phương gầy béo hơn, Tuấn ú học giỏi hơn, Tí Su khỏi bệnh tim, bé Mun trắng hơn… Nhưng 3 năm rồi tôi không đến về ăn trung thu với mọi người. Không biết điều ước đó có thành hiện thực không.

Ánh trăng tuổi thơ! Những người bạn của tôi! Em sẽ mãi chỉ là một cô bé hay khóc và hờn dỗi, cần sự chân thành của anh. Lên đó mới biết chú Cuội nhớ quê hương, đất nước hay bên cạnh chị Hằng xinh đẹp đã quên quê cũ. Riêng tôi, những kỉ niệm về Tết Trung thu ở quê hương là những kỉ niệm đẹp sẽ theo suốt cuộc đời.

Xem thêm: Trong dân gian Việt Nam có câu: Bầu ơi thương bầu bí. Tuy khác giống nhưng chung giàn. Bạn hiểu câu nói trên như thế nào? Từ đó, em rút ra bài học gì để vận dụng vào lứa tuổi học đường?



thẻ:
#Cảm xúc #hoa sen #học trò #lễ kỷ niệm #tập thể #Trung thu #xin lỗi

Bạn thấy bài viết Nêu cảm nghĩ của em về đêm trung thu có giải quyết đươc vấn đề bạn tìm hiểu không?, nếu không hãy comment góp ý thêm bên dưới để tieuhocchauvanliem.edu.vn có thể chỉnh sửa & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Châu Văn Liêm

Chuyên mục: Văn Mẫu Lớp 7

Nguồn: Trường Châu Văn Liêm

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button