Phân tích tâm trạng nhân vật Thúy Kiều khi ở lầu Ngưng Bích

Phân tích tâm trạng nhân vật Thúy Kiều khi ở lầu Ngưng Bích

Hướng dẫn


Đánh giá về trang văn Thúy Kiều trong tác phẩm Kiều ở lầu Ngưng Bích – Đề bài: Em hãy viết bài văn phân tích diễn biến tâm trạng của nhân vật Thúy Kiều khi ở lầu Ngưng Bích trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích của Nguyễn Du .

Mở bài: Giới thiệu về tâm trạng của nhân vật Thúy Kiều khi ở lầu Ngưng Bích

Nhắc đến nền văn học Việt Nam chúng ta không thể không nhắc đến tác phẩm Truyện Kiều. Đây là một trong những tác phẩm có giá trị văn hóa lớn nhất, mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc, triết lý của nó vẫn còn được áp dụng cho đến tận bây giờ. Và cùng với đó không thể không nhắc đến tác giả Nguyễn Du – cha đẻ của Truyện Kiều. Ông đã mang đến cho nền văn hóa nước ta một kho tàng văn hóa mà ít nơi nào có thể so sánh được. Trong toàn bộ tác phẩm Truyện Kiều, có lẽ đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích là một trong những đoạn thơ thể hiện trọn vẹn nhất nghệ thuật miêu tả tài hoa của đại thi hào Nguyễn Du.

Thân bài: Phân tích tâm trạng của nhân vật Thúy Kiều khi ở lầu Ngưng Bích

“Buồn nhìn cửa bể chiều

Một con thuyền căng buồm thấp thoáng phía xa”

Mở đầu đoạn trích khi Kiều bị nhốt ở lầu Ngưng Bích, khung cảnh như hiện ra trước mắt ta: xa xa, từng cánh buồm trắng đang lướt trên mặt nước trong buổi chiều đẹp mà thê lương. Kiều nhìn ra xa xăm, trong lòng nàng giờ đây chỉ toàn là đau khổ, thậm chí là tuyệt vọng về thân phận của một người con gái sinh ra trong cung điện nhưng phải chịu cảnh sống trong lầu xanh, bị ức hiếp. bị giam cầm cả về thể xác lẫn tinh thần. Cô chỉ biết đưa mắt “buồn bã” nhìn cảnh vật phía xa. Có lẽ trong sâu thẳm trái tim, cô mong mỏi được như cánh buồm trắng ấy để được tự tại giữa sóng gió cuộc đời này.

Xem thêm: Tóm Tắt Hai Đứa Trẻ

“Buồn thay nước mới xa

Hoa trôi về đâu?”

Thân phận con gái như cánh hoa, như giọt nước nhỏ giữa đời.

“Thân em như giọt mưa

Hạt đi đài hoa, hạt đi ruộng cày.

Giờ đây Kiều như cánh hoa nhỏ yếu ớt giữa dòng nước lênh đênh. Cô buồn nhưng cũng lo lắng, nghĩ đến số phận của bông hoa nhỏ sẽ trôi dạt về đâu, cũng như cô sẽ bị dòng đời xô đẩy về đâu. Câu hỏi tu từ “Hoa trôi dạt về đâu?” như một câu hỏi trong lòng cô không có lời giải đáp. Thế mới biết, thật xót xa cho số phận của những cô gái tài sắc vẹn toàn mà vẫn không làm chủ được cuộc sống của chính mình.

“Thật buồn khi thấy cỏ buồn

Chân mây xanh đất xanh”


Chỉ với hai câu thơ, tác giả sử dụng hai từ láy là “buồn bã” và “xanh biếc”. Điều đó làm cho nhịp thơ như lắng lại, chậm lại, như đang suy tư, hòa mình vào tâm trạng của người con gái đẹp đang bị giam cầm mà chưa tìm được lối thoát cho mình. Cô nhìn bãi cỏ, nhìn đường chân trời, rồi lại nhìn xung quanh mình. Cô nhận ra xung quanh mình chỉ có một màu xanh, như đang dội vào trái tim cô. Cô không tìm thấy ở đâu một tia hy vọng, một niềm vui màu nhiệm, dù chỉ là một tia sáng nhỏ nhoi. Nhịp thơ lục bát như thấm vào lòng người, làm cho người đọc cũng như cảm nhận được khung cảnh trước mắt Kiều: quanh nàng đâu đâu cũng chỉ là một màu xanh thăm thẳm, màu xanh của bãi với màu của biển. Những âm thanh của bầu trời kéo dài ra xa rồi như gặp nhau ở chân trời xa. Nhưng màu xanh ở đây không còn là màu xanh của cỏ non non mềm cô từng thấy trong buổi sáng trong trẻo “cỏ xanh len lỏi chân trời”, giờ xung quanh cô, màu xanh cô nhìn thấy là màu xanh “sầu” – là màu của sự héo úa. , héo úa, thiếu sức sống. Nhìn ngọn cỏ trải ra trước mắt, có lẽ Kiều cũng đang đắm chìm trong những suy nghĩ của mình trong đau khổ, tuyệt vọng, nàng lo lắng mình cũng sẽ như ngọn cỏ ấy rồi cũng héo úa vì thiếu tự do , sự thiếu vắng tình yêu và sự quan tâm thực sự mà lẽ ra một đứa con gái như cô phải được hưởng.

Xem thêm: Bình luận câu tục ngữ Uống nước nhớ nguồn văn 7

“Thật buồn khi thấy gió thổi vào mặt bạn

Tiếng sóng vỗ ầm ầm quanh ghế”

Giờ đây, bé không chỉ cảm nhận mọi thứ xung quanh bằng mắt mà còn dùng đôi tai để lắng nghe. Cô dường như nhìn thấy từng cơn gió cuốn đi vội vã, cuốn đi tất cả sự bình yên và tĩnh lặng trước đó. Vì thế, mặt nước như gợn sóng, chúng cuộn lên nhau rồi xô vào bờ. Không còn hình ảnh những cánh buồm trắng nhẹ trôi, không còn những bông hoa nhỏ bồng bềnh giữa mặt nước. Giờ đây, mọi thứ như một làn sóng, chúng tạo thành những âm thanh “ầm ầm” đáng sợ, như dội mạnh vào tim mỗi người. Cũng có thể tiếng “gầm” là tiếng lòng Kiều lúc này, nàng không giữ được bình tĩnh nữa, nàng lo sợ cho tương lai của mình, nàng không biết phải làm gì tiếp theo, đầu hàng thực tại hay cố gắng chống cự như thế nào? tính cách nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ của cô.

Trong đoạn thơ, tác giả dùng liền bốn chữ “buồn trông” như ghim sâu vào lòng người đọc, vào lòng Kiều. Chúng lặp đi lặp lại như thể hiện sự sợ hãi và lo lắng của cô về cuộc sống này không biết phải tiếp tục như thế nào. Các từ “bập bùng”, “nhiều”, “buồn bã”, “rầm rầm” với mức độ tăng dần với mức độ cao hơn. Không chỉ vậy, bài thơ là một đoạn tả cảnh từ xa đến gần, không chỉ tả ngoại cảnh mà còn gợi mở nỗi lòng của người con gái sau cánh cửa đã bị khóa chặt cả tuổi thanh xuân và tự do của mình. của cô ấy.

Xem thêm: Hướng dẫn soạn bài Phương châm hội thoại (tiếp theo)

Kết bài: Bài viết phân tích diễn biến tâm trạng của nhân vật Thúy Kiều khi ở lầu Ngưng Bích

Tóm lại, bài thơ “Kiều ở lầu Ngưng Bích” là một bức tranh đa dạng, phong phú không chỉ tả cảnh mà còn phản ánh nỗi sợ hãi, đau khổ của Kiều giữa phong ba bão táp. trong cuộc sống. Từ ngữ theo mức độ tăng dần cũng như báo trước số phận của Kiều, sẽ phải chịu khó khăn dài dằng dặc. Qua đây ta cũng thấy được sự đồng cảm, xót xa sâu sắc của tác giả đối với nỗi đau của Thúy Kiều.

Theo Nhungbaivanhay.vn


Bạn thấy bài viết Phân tích tâm trạng nhân vật Thúy Kiều khi ở lầu Ngưng Bích có giải quyết đươc vấn đề bạn tìm hiểu không?

Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Châu Văn Liêm

Chuyên mục: VĂN MẪU 9

Nguồn: Trường Châu Văn Liêm

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button