Soạn văn bài: Chiều tối (Hồ Chí Minh)


viết văn lớp 11

Viết bài: Chiều tối (Hồ Chí Minh)

Viết bài: Chiều tối (Hồ Chí Minh)

Bố cục: 2 phần.


– Phần 1 (hai câu đầu): bức tranh thiên nhiên lúc chiều tà.

– Phần 2 (còn lại): hình ảnh hoạt động lao động.

I. Hoàn cảnh sáng tác

Câu 1: So sánh bản dịch thơ với bản dịch nghĩa, tìm những chỗ chưa sát với nguyên tác.

– Câu 1: dịch khá sát nghĩa

– Câu 2:

+ Bản dịch chưa dịch được chữ “cô” trong “cô văn”, dịch thơ là “chòm sao”, chưa nói được sự cô đơn, lẻ loi.

+ “Lãng” có nghĩa là “trôi”, dịch thơ là “nhẹ trôi” chưa thể hiện được sự mệt mỏi, không muốn trôi, trôi chầm chậm của đám mây.

– Câu 3:

+ Dịch thơ không phù hợp: “Thiếu nữ” dịch là “Cô” không hợp với cách nói của Bác.

+ Dịch thơ thừa từ “tối” làm mất đi ý tứ của câu thơ (không cần nói trời tối cũng biết là đêm – nhờ hình ảnh lò than đang cháy).

– Câu 4 dịch tương đối hết ý.

Câu 2: Bức tranh thiên nhiên ở hai câu đầu:

Cảnh núi rừng chiều tối và tâm trạng nhà thơ:

– Sân khấu:

+ “Con chim mỏi” -> đây là điển cố cánh chim, hình ảnh cánh chim trong thơ xưa đều hiện lên trong cảnh chiều tà.

+ Con chim kia quay vào rừng tìm chỗ ngủ, đây là hoạt động cuối ngày. Trong thời gian đó, con chim kia đã được bay về nơi trú ngụ, còn nhà thơ vẫn phải hành hạ thân xác mình trên con đường gian khổ đến nhà tù mới.

+ Ở câu thứ hai, dịch nghĩa chưa sát với nguyên tác, “cô Vân” gợi sự cô đơn, còn câu dịch nghĩa là “mây” không gợi sự cô đơn, đồng điệu với cảm nhận của nhà thơ. thấy khi hành trình gian khổ chỉ có một mình.

Xem thêm: Soạn bài: Ôn tập phần Tiếng Việt lớp 11 học kì 2

=> Cảnh thiên nhiên hiện lên thật đẹp, đó là một buổi chiều mây trôi, chim về chiều, các hành động đều đi vào trạng thái tĩnh lặng.

– Yêu và quý

Qua bức tranh thiên nhiên ta thấy được tâm trạng của Bác, tình yêu thiên nhiên luôn tìm kiếm sự hòa hợp với thiên nhiên.

+ Cảnh được nhìn bằng tâm trạng nên cũng nhuốm màu tâm trạng: chim đã về nghỉ chú còn đi, cô kia như Bác một mình trên đường vắng.

+ Tâm hồn Bác luôn hướng về cuộc đời: đàn chim chỉ đi ngủ để sáng mai lại lên đường chứ không bay vào cõi vĩnh hằng.

+ Đó còn là một tâm hồn luôn hướng về đất nước, vì đất nước mà Bác cố gắng đi đến cùng để chờ ngày được tự do hoạt động cách mạng. Đó là tinh thần thép của Bác.

Câu 3: Bức tranh cuộc sống ở hai câu cuối:

“Trai làng, gái ma phủ
Đóng gói chúa tể của quỷ”
(Chị miền núi xay ngô buổi tối.)
Xay tất cả các lò than đã chuyển sang màu hồng)


– Hình ảnh cô gái đang xay ngô là trung tâm của bức tranh, thu hút sự chú ý của quản ngục. Đó là vẻ đẹp khỏe khoắn của người lao động. Sự xuất hiện của “cô gái xay ngô” làm cho đoạn thơ có một bước phát triển mới:

+ Nếu ở hai câu đầu, thiên nhiên đã đến lúc nghỉ ngơi thì con người vẫn gợi lên nhịp sống uyển chuyển.

+ Khung cảnh ở hai câu đầu thật yên tĩnh, nhưng đến đây nhờ hoạt động xay ngô của cô gái mà nó trở nên sinh động hơn.

Xem thêm: Viết Văn Kể Chuyện: Đôi Chân Diệu

+ Đặc biệt là bếp lửa hồng do chính tay cô gái nhóm lên. Một chút ánh sáng trong đêm tối cũng thắp lại niềm vui và sự lạc quan. Chút hơi ấm từ màu hồng của lò than cũng xóa đi cảm giác lạnh lẽo, cô đơn trong lòng người tù xa xứ. Chữ “hồng” cuối bài thơ có thể gọi là nhà thơ.

-> Hai câu cuối tả cảnh theo tinh thần hiện đại:

  • Hình ảnh thơ có sự chuyển động tích cực.

  • Bài thơ kết thúc bằng màu hồng.

  • Đằng sau đôi mắt ngắm cảnh là tâm hồn của người chiến sĩ cộng sản luôn hướng về cuộc sống để tìm niềm vui, tăng thêm niềm lạc quan, tin tưởng để bước tiếp trên con đường giao thời gian khổ.

Câu 4:

Nghệ thuật tả cảnh ngụ tình và nghệ thuật sử dụng ngôn ngữ của bài thơ:

– Nghệ thuật tả cảnh vừa mang nét cổ điển (chấm câu, lối viết ước lệ bằng thi liệu xưa) vừa mang nét hiện đại (lời văn hiện thực sinh động với những hình ảnh dân dã, đời thường). Bài thơ chủ yếu là miêu tả hơn là miêu tả nên hàm ý thơ được cảm nhận rất cao.

Ngôn ngữ trong bài thơ được sử dụng linh hoạt, sáng tạo. Một số từ vừa gợi tả, vừa gợi cảm (hỗn hợp, điệu đà). Thủ pháp vắt dòng ở câu 3 và câu 4 tạo nên nhịp thơ khỏe khoắn. Ngoài ra, bài thơ còn có những từ ngữ rất quan trọng, có thể “thắp sáng” cả bài thơ, chẳng hạn như từ “hồng nhan” ở câu thơ cuối.

II. Thực tiễn

Câu hỏi 1:

Cảnh chiều tuy buồn nhưng vẫn có điểm nhẹ gợi lên chút tươi vui. Trong bức tranh chiều tối, nổi bật lên là một gam màu rực rỡ, đó là ánh hồng của chiếc lò than làm lộ ra hình ảnh cô gái miền sơn cước đang xay ngô chuẩn bị cho bữa cơm chiều. Nó không thực sự gợi lên niềm vui, nhưng nó gợi lên sự ấm áp và một chút niềm tin. Ở hai câu đầu là tâm trạng buồn – cảnh buồn không vui. Hạnh phúc biết bao khi anh đang phải chịu cảnh tù đày oan uổng nơi đất khách quê người. Nhưng ở hai câu thơ tiếp theo, ánh sáng và niềm vui chợt bừng lên trong ngọn lửa đỏ. Những mệt mỏi, cô đơn cũng tan biến. Bấy giờ tôi mới biết một phần lẽ sống đáng quý của Bác là tinh thần lạc quan.

Xem thêm: Sáng tác: Bài ca phong cảnh Hương Sơn (Chu Mạnh Trinh)

Câu 2:

Hình ảnh tiêu biểu cho vẻ đẹp tâm hồn Hồ Chí Minh trong bài có thể kể đến hình ảnh cô gái xay ngô tối bên bếp hồng. Nó toát lên sự gần gũi, bình dị, trẻ trung, khỏe khoắn, sôi nổi của cuộc sống lao động bình dị.

Câu 3: Chất thép và nghĩa tình trong bài “Chiều tối”

– Thép: Tinh thần của người Chiến sĩ là chủ động, bình tĩnh trước khó khăn gian khổ, biết cách vượt qua hoàn cảnh với tinh thần lạc quan.

– Phẩm chất tình cảm: Yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống bình dị của người lao động.



thẻ:
#Lò sưởi #Cảm nhận #con đường #con người #cuộc sống #hiện đại #Hồ Chí Minh #lao động #tín ngưỡng #tả cảnh #thời gian

Bạn thấy bài viết Soạn văn bài: Chiều tối (Hồ Chí Minh) có giải quyết đươc vấn đề bạn tìm hiểu không?
Nếu không hãy comment góp ý thêm bên dưới để tieuhocchauvanliem.edu.vn có thể chỉnh sửa & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé!
Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Châu Văn Liêm

Chuyên mục: Soạn Văn Lớp 11

Nguồn: Trường Châu Văn Liêm

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button