Soạn văn bài: Chiều xuân (Anh Thơ)


viết văn lớp 11

Làm văn: Chiều xuân (Anh Thơ)

Làm văn: Chiều xuân (Anh Thơ)

Bố cục: 3 phần


– Phần 1 (câu 1): Cảnh ngày xuân trên bến vắng.

– Phần 2 (câu 2): cảnh mùa xuân trên đường đê.

– Phần 3 (khổ thơ 3): Cảnh mùa xuân trên cánh đồng lúa.

Câu hỏi 1:

Bài thơ là một bức tranh mùa xuân trong buổi chiều muộn – tiêu biểu cho cảnh xuân ở làng quê miền Bắc nước ta. Bài thơ mạnh về miêu tả. Không miêu tả chi tiết mà quan sát rộng, dù vẫn muốn nắm bắt từ cái hồn của cảnh vật. Có thể nhận xét chung bức tranh chiều xuân khá yên bình. Thậm chí một chút yên tĩnh.

Chiều xuân rất đặc trưng, ​​trước hết là ở cảnh mưa: mưa bụi, mưa xuân lưa thưa. Mưa gọi mầm thức giấc. Cảnh đầu tiên đập vào mắt tác giả là cảnh bến đò. Nhưng như đã nói, bức ảnh không được chụp vào mùa đông tấp nập, nhộn nhịp, nên như thể trong cái yên ả của buổi chiều xuân ấy, con thuyền “uể oải nằm trên sông”. Điểm xuyết liên tục cho bức tranh là quán tranh trống không, là những chùm hoa xoan tím “rụng rời”.

Cảnh từ gần được mở rộng thêm, ca và xa hơn. Nhưng đó vẫn là nét đặc trưng của mùa xuân đồng bằng Bắc Bộ: cỏ non um tùm, đàn sáo đen, bướm bay phấp phới,… Khổ thơ thứ hai có một hình ảnh thơ đặc sắc, đặc sắc:

Xem thêm: Soạn bài: Thương vợ (Trần Tế Xương)

Những chú trâu thong thả cắm cúi ăn mưa.

Ba khổ thơ gần như chỉ là những dòng tả cảnh. Có thể nói, cả bài thơ tạo thành một bức tranh quê giản dị, mộc mạc, trang nhã, thoáng chút buồn vì cảnh quá vắng, quá vắng lặng.


Câu 2:

Đoạn thơ tuy tả cảnh nhưng lại gợi rõ không khí và nhịp sống muôn thuở của làng quê nước ta xưa kia, đó là sự yên bình. Con thuyền lười biếng, quán vắng, đàn bướm dập dờn, đàn trâu thong thả,… tất cả đều mang dáng vẻ thướt tha. Phải đến hai dòng cuối bài thơ, người đọc mới thấy hình ảnh một người hiện lên. Nhưng mọi người cũng quá thụ động:

Những chú cò con thỉnh thoảng bay ra,
Giật mình một cô gái đáng yêu
Cúi cuốc cào ruộng sắp trổ bông

Đoạn thơ ghi nhanh khoảnh khắc lao động của người thiếu nữ. Một cô thôn nữ chăm chỉ trong một buổi chiều quê yên ả. Câu thơ tả động nhưng thực ra là để nói cái tĩnh. Và nói tĩnh lặng tất nhiên cũng là để tiếp tục nhấn mạnh nhịp sống rất yên bình của một vùng quê mà dường như tất cả vẫn còn rất sơ khai.

Câu 3:

Trong bài thơ, nhà thơ đã sử dụng rất nhiều từ ngữ để dựng cảnh, hay nói đúng hơn là để gợi lên thần thái của cảnh: mưa lặng, tiệm tranh đứng im, hoa xoan rơi, sáo vi vu. lững thững, bươm bướm, bò thong dong, … . Trong các từ trên, trừ từ láo nháo, các từ còn lại đều là từ láy: êm ái, vu vơ, bâng khuâng, thong dong,… và hoặc thể hiện trạng thái bị động. hoặc nó mô tả trạng thái ổn định của đối tượng. Rõ ràng trong tổng thể bài thơ, chính sự kết hợp của các từ này đã góp phần làm nổi bật lên vẻ dịu dàng, tĩnh lặng, thanh bình của cảnh chiều xuân cũng như nhịp sống nhẹ nhàng nơi thôn quê của tác giả.

Xem thêm: Viết bài: Luyện tập sử dụng một số kiểu câu trong văn bản



thẻ:
#người #lao động #tả cảnh

Bạn thấy bài viết Soạn văn bài: Chiều xuân (Anh Thơ) có giải quyết đươc vấn đề bạn tìm hiểu không?
Nếu không hãy comment góp ý thêm bên dưới để tieuhocchauvanliem.edu.vn có thể chỉnh sửa & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé!
Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Châu Văn Liêm

Chuyên mục: Soạn Văn Lớp 11

Nguồn: Trường Châu Văn Liêm

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button