Soạn văn bài: Vội vàng (Xuân Diệu)


viết văn lớp 11

Soạn bài: Vội vàng (Xuân Diệu)

Soạn bài: Vội vàng (Xuân Diệu)

Câu 1: Bài thơ có thể chia làm ba phần:


– Đoạn 1 (13 câu thơ đầu): tình yêu tha thiết với cuộc sống trần thế.

– Đoạn 2 (câu 14 – 29): băn khoăn về giới hạn của cuộc đời.

– Đoạn 3 (đoạn còn lại): cuộc sống hối hả, tất bật.

Câu 2: Cảm nhận về thời gian được Xuân Diệu nói đến trong 11 câu thơ (câu 14 – 24) mang ý nghĩa triết lí sâu sắc. Cảm nhận về thời gian của nhà thơ ở đây gắn liền với mùa xuân và tuổi trẻ của một con người yêu đời thiết tha, say đắm nên nét riêng của Xuân Diệu rất rõ nét.

a) Thời gian và mùa xuân

Mùa xuân đang đến, tức là mùa xuân đang qua đi,
Xuân còn trẻ nghĩa là xuân đã già

Xuân Diệu viết bài thơ này khi ông mới hơn hai mươi tuổi, tức là còn rất trẻ. Tuổi trẻ ấy nghĩ về mùa xuân như thế, mới biết sức tàn phá của thời gian, và nhà thơ “sợ” thời gian trôi nhanh biết bao! Ở lứa tuổi ấy, có lẽ ít người nghĩ như vậy, và nhất là viết như thế để bày tỏ nỗi lòng của mình bằng thơ. Hai câu trên là phép đối (đến/đi, trẻ/sẽ già) để đi đến một kết luận khẳng định về sự đồng nhất giữa mùa xuân và tác giả (con người):

Và mùa xuân đã qua, nghĩa là tôi cũng đã chết.

Khi mùa xuân qua đi, đời người cũng kết thúc. Cảm thức về sự tàn phá của thời gian mạnh mẽ và sâu sắc, được Xuân Diệu nâng lên như một triết lý sống. Một người bình thường không thể nghĩ về thời gian và không gian “sợ” thời gian trôi qua quá nhanh. Hẳn ông chất chứa trong mình bi kịch của một thi sĩ lãng mạn trong hình hài một nhà thơ lưu lạc thời bấy giờ, hay phải chăng vì quá yêu đời, say đắm nên ông “sợ” thời gian cướp mất tuổi xuân của mình. tôi.

Cảm nhận về thời gian của Xuân Diệu ở đây xét cho cùng cũng là một hệ quả tất yếu của lòng yêu đời, yêu cuộc sống của ông.

Xem thêm: Phân tích tác phẩm “Số phận con người” của M. Solokhov

b) Thời gian và tuổi trẻ

Thời gian cướp đi mùa xuân cũng đồng nghĩa với việc cướp đi tuổi trẻ của nhà thơ. Đây là nỗi đau và nỗi lo lớn nhất của Xuân Diệu. Vì chính anh là người trân trọng tuổi trẻ nhất và sợ thời gian trôi nhanh, tuổi trẻ sẽ không còn. Điều đó được ông bày tỏ một cách chân thành và tha thiết:

Lòng tôi rộng mà trời chật,
Đừng kéo dài tuổi trẻ của thế giới,
Làm sao nói xuân vẫn tuần hoàn,
Nếu tuổi trẻ không hai lần gục ngã!

Đời người làm sao có hai lần “thanh xuân”? Và khi thời gian trôi qua thật nhanh, liệu tuổi trẻ có còn? Vậy thì “xuân còn tuần hoàn”, tuổi trẻ đã qua thì còn ý nghĩa gì nữa? Đối với Xuân Diệu, cái quý nhất của đời người là tuổi trẻ, tuổi trẻ là đẹp nhất, cuộc đời ở tuổi trẻ là hạnh phúc nhất, đáng sống nhất. Và điều anh lo sợ nhất là đánh mất khoảng thời gian quý giá đó của đời người. Không có tuổi trẻ, đời người chẳng có ý nghĩa gì:

Có trời có đất, nhưng vĩnh viễn không có ta,
Vì vậy, tôi thương tiếc cả thế giới;
Mùi tháng năm đầy phôi chia,
Sông núi còn thương tiếc tiễn biệt…

Qua cảm nhận về thời gian – cũng qua nỗi trăn trở của Xuân Diệu về cuộc đời, ta thấy cái đẹp nhất, hấp dẫn nhất trên đời mà nhà thơ khao khát. Đó là tình yêu mùa xuân, tình yêu tuổi trẻ, tình yêu cuộc sống tha thiết như muốn sống mãi trong tuổi trẻ, trong mùa xuân của cuộc đời.


Câu 3: Vì yêu say đắm cuộc sống hàng ngày xung quanh mình, Xuân Diệu đã phát hiện ra ở cuộc sống ấy vẻ đẹp tinh tế, đáng yêu, thơ mộng như đã phân tích ở trên.

– Xuân Diệu yêu tuổi trẻ và biết trân trọng tuổi trẻ của mình vì đây là giai đoạn đẹp nhất, đáng sống nhất, hạnh phúc nhất của đời người (xem phân tích câu 2).

Xem thêm: Viết bài văn: Thao tác lập luận phân tích

– Xuân Diệu cho rằng hạnh phúc không ở đâu xa (hay ở một cõi nào khác) mà là hạnh phúc ở quanh ta, là cuộc sống quen thuộc của trần gian. Vui khi cảm nhận được một bức tranh thiên nhiên tươi đẹp của hoa lá đồng ruộng, ong bướm, chim muông; được sống trong một “tháng giêng ngon như đôi môi kề”… Vì vậy, phải biết giữ hạnh phúc, giữ những nét đẹp của đời cho mình bằng những ý tưởng táo bạo:

Tôi muốn tắt nắng
Cho màu không nhạt, mất;
Tôi muốn buộc gió
Cho hương thôi bay.

Và chính vì thế, nhà thơ đã có một cách sống vội vã để tận hưởng niềm hạnh phúc của tuổi trẻ và mùa xuân như tiêu đề bài thơ mà ông đã bày tỏ nỗi lòng của mình.

Câu 4: Khổ thơ cuối:

toi muon om
Toàn bộ cuộc sống mới bắt đầu nở hoa

Này Xuân Hồng, ta muốn cắn ngươi!

Xuân Diệu tả cảnh mùa xuân trở về tuổi trẻ để thưởng ngoạn. Một loạt hình ảnh tiếp tục làm nổi bật sức hấp dẫn của cuộc sống đầy hương sắc, nhưng không phải để miêu tả mà chủ yếu để thể hiện sự háo hức và vội vàng của tác giả để tận hưởng.

– Một loạt động từ tăng dần mức độ nắm bắt, mê đắm: ôm, siết, say, thu, choáng, đầy, no, cắn.

– Phương thức gián điệp được sử dụng rất đa dạng: thông điệp cú pháp; điệp ngữ, cụm từ; thông điệp tình cảm theo kiểu tăng tiến (muốn ôm, muốn bóp… muốn cắn), trạng thái tăng tiến (cho choáng, cho no, cho no…).

=> Nét nghệ thuật đặc sắc của đoạn thơ là các làn sóng ngôn từ đan xen, cộng hưởng theo chiều tăng dần đã thể hiện thành công khát vọng mãnh liệt của tác giả.

Xem thêm: Soạn bài: Thương vợ (Trần Tế Xương)

II. Thực tiễn

– Câu nói của Vũ Ngọc Phan là nhận định chung về Xuân Diệu và thơ Xuân Diệu. Câu nói đó có hai ý nghĩa:

+ Thơ Xuân Diệu có hai nguồn cảm hứng mới là tình yêu và tuổi trẻ.

+ Dù vui hay buồn, Xuân Diệu đều ru trẻ bằng giọng yêu thương.

– Cần vận dụng câu nói ấy vào trường hợp bài thơ Vội vàng của ông, nghĩa là phân tích bài thơ để làm sáng tỏ nhận định của Vũ Ngọc Phan. Cách sử dụng như sau:

+ Trong bài Vội vàng chưa rõ nghĩa của từ “yêu”, cần khai thác cảm hứng về “tuổi xuân” (tức là tuổi trẻ) để làm bài.

+ Chứng tỏ rằng, với cảm hứng “thời thanh xuân”, Xuân Diệu mãi là một thanh niên có tiếng yêu nồng nàn. Chi tiết:

  • Thời gian hạnh phúc: đoạn 1 và 3 đều ru tuổi trẻ với tình yêu cuộc sống nồng nàn (chứng minh qua bức tranh thiên nhiên và bức tranh cuộc sống con người; qua sự thiết tha, hối hả, vội vàng của nhà thơ để bước vào cuộc sống). sống để “ôm” cuộc sống ấy vào lòng và tận hưởng).

  • Đoạn buồn: Đoạn 2: Dù sợ rằng thời gian trôi nhanh sẽ lấy đi tuổi xuân của mình, nhà thơ vẫn băn khoăn, trăn trở nhưng trong nỗi băn khoăn ấy, ông vẫn bộc lộ niềm yêu đời, yêu đời qua những câu văn này. Thơ tha thiết với tuổi trẻ và mùa xuân như muốn níu giữ tuổi trẻ mãi mãi.



thẻ:
#Cảm #người #đời #tả cảnh #thời gian #Tuổi trẻ #Vội vàng #Xuân Diệu

Bạn thấy bài viết Soạn văn bài: Vội vàng (Xuân Diệu) có giải quyết đươc vấn đề bạn tìm hiểu không?
Nếu không hãy comment góp ý thêm bên dưới để tieuhocchauvanliem.edu.vn có thể chỉnh sửa & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé!
Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Châu Văn Liêm

Chuyên mục: Soạn Văn Lớp 11

Nguồn: Trường Châu Văn Liêm

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button