Suy nghĩ của em về bài thơ Viếng lăng Bác – Viễn Phương


Các bài văn mẫu lớp 9

Cảm nghĩ của em về bài thơ Viếng lăng Bác – Viễn Phương

Đề bài: Cảm nghĩ của em về bài thơ Viếng lăng Bác – Viễn Phương

Phân công

Trong tất cả những bài thơ viết về Bác Hồ, chắc hẳn mỗi chúng ta không thể không nhớ đến bài thơ Viếng lăng Bác – Viễn Phương. Một bài thơ xúc động, đọng lại nhiều cảm xúc sâu lắng trong lòng người.


Bài thơ được sáng tác năm 1976, một năm sau ngày đất nước hoàn toàn thống nhất, Lăng Bác được khánh thành, Viễn Phương cùng đoàn cán bộ miền Nam vào viếng Bác. Cảm xúc nghẹn ngào đã thôi thúc ông viết bài thơ này.

Mở đầu bài thơ, tác giả viết:

Em vào Nam viếng lăng Bác

Qua cách gọi con trai – chú gợi một sự gần gũi, ấm áp và việc dùng từ thăm thay cho từ thăm, cả câu thơ như một lời chào của người con từ phương xa trở về thăm cha, thăm người cha già kính yêu. Hơn nữa, lời kể còn làm vơi đi nỗi đau mất mát, để thấy rằng Bác vẫn đang sống, vẫn dõi theo đất nước đổi thay, con người lớn lên từng ngày. Sau lời chào khi đến trước lăng, cảnh tượng đầu tiên mà nhà thơ nhìn thấy là:

Nhìn trong sương hàng tre

Tre được trồng trong lăng Bác rất nhiều, từng hàng tre thẳng tắp, nối tiếp nhau mà dài vô tận, hiện ra rồi biến mất trong làn sương sớm mà trở nên bạt ngàn. Không chỉ là cây tre mang vẻ đẹp bình thường, cây tre còn mang nhiều ý nghĩa sâu sắc:

Xem thêm: Nếu là người chứng kiến ​​cảnh Lão Hạc kể với ông giáo về việc bán chó, em sẽ ghi lại câu chuyện đó như thế nào?

Ồ! Hàng tre xanh Việt Nam

Mưa bão rơi thẳng hàng

Cây tre không chỉ là biểu tượng của đất nước Việt Nam, là biểu tượng của dân tộc Việt Nam. Trải qua bao khó khăn, gian khổ, con người Việt Nam luôn kiên cường, dũng cảm. Vẫn vươn lên mạnh mẽ như tre, dù đá vôi bạc màu vẫn luôn xanh tươi. Điệp ngữ “mưa bão” như muốn nhấn mạnh những gian khổ mà cây tre phải chịu đựng, đồng thời cũng là hình ảnh ẩn dụ cho những gian khổ trong lịch sử ta, những trang sử vàng xưa, những con người đã phải đương đầu với nghịch cảnh. . Cái chết vẫn ngẩng cao đầu. Chỉ nghĩ đến thôi cũng không ngăn được cảm xúc nghẹn ngào.

Và theo mạch cảm xúc của Viễn Phương khi đứng ngoài lăng, ông còn thấy:

Ngày qua ngày nắng qua lăng

Nhìn thấy một mặt trời đỏ trong tay lái nên

Như vầng dương ca ngợi công lao to lớn của Bác Hồ. Nếu như mặt trời của thiên nhiên chiếu rọi, sưởi ấm vạn vật thì mặt trời nơi Bác Hồ lại xua tan bóng tối quân thù, soi đường, để dân tộc Việt Nam được sống trong ánh sáng Cách mạng, ánh sáng độc lập. tự do. Đặt Bác ngang với vũ trụ tự nhiên cũng để khẳng định sự bất tử của Người. Bác sống mãi với sông núi đất nước, Bác sống mãi trong lòng mỗi người con đất Việt.

Sau đó:

Ngày qua ngày dòng người bước đi trong tình yêu

Hết bảy mươi chín mùa xuân cúng dường


Xem thêm: Bài văn số 7: Văn nghị luận (lớp 10)

Mỗi người dân là một bông hoa quý, cả dân tộc Việt Nam góp thành vườn hoa ngát hương dâng Người. Nhịp thơ như chậm lại, dài ra gợi lên hình ảnh dòng người như vô tận, như những tràng hoa dài không ngừng nghỉ, hàng ngày vẫn vào lăng dâng Bác những gì tốt đẹp nhất. Bảy mươi chín mùa xuân là bảy mươi chín năm cuộc đời của Bác, là bảy mươi chín năm cuộc đời Bác cống hiến cho Tổ quốc, cho muôn dân. Công lao như trời với đất, làm sao khắc được?

Cảm nghĩ của em về bài thơ Viếng lăng Bác

Hòa theo dòng người vào lăng, giờ đây đứng trước di hài Bác, Viễn Phương bỗng nghẹn ngào không nói nên lời:

Bác nằm trong giấc ngủ bình yên

Giữa vầng trăng sáng dịu dàng

Tôi chỉ chợp mắt một lúc, một giấc ngủ rất bình thường, có trăng soi. Nhưng mà:

Vẫn biết bầu trời xanh là mãi mãi

Mà sao nghe nhói trong tim!

Bác ví Bác như bầu trời xanh, để một lần nữa khẳng định sự trường sinh bất diệt của Bác. Nhưng bên cạnh đó là nỗi đau khi biết tin Bác đã ra đi. cụm từ tương phản Tôi vẫn biết… tại sao gợi lên một cuộc giằng co dữ dội giữa hi vọng và hiện thực, giữa con tim và khối óc. Trong thâm tâm tôi vẫn nghĩ Bác còn đây, nhưng sự thật Bác đã đi rồi. Ôi thật là một mất mát không gì bù đắp nổi. Khiến người ta đau nhói trong tim!

Kết thúc khổ thơ cuối là ước nguyện chân thành của nhà thơ:

Xem thêm: Em hãy nêu cảm nghĩ của mình về truyện Cô bé bán diêm của Andersen nói chung và đoạn kết của truyện nói riêng.

Vào Nam nước mắt rưng rưng

Muốn làm con chim hót quanh lăng Bác?

Muốn làm một nhành hoa tỏa hương thơm phải làm ở đâu?

Muốn làm nơi này vị tre

Chỉ nghĩ đến việc ngày mai trở lại miền Nam và từ biệt Bác Hồ, Viễn Phương đã không cầm được nước mắt. Và qua điệp ngữ Muốn làm, cùng với những hình ảnh thiên nhiên như chim muông, hoa lá, tre trúc, để thấy rằng ước nguyện của nhà thơ là vô cùng chân thành và giản dị. Nhà thơ chỉ muốn hóa thân vào khung cảnh quanh lăng Bác, để ngày ngày được ca hát, dâng hương viếng Bác. Muốn làm cây tre trung thànhtrung thành với anh ấy, trung thành với đất nước và đất nước.

Có thể nói, bài thơ Viếng lăng Bác không chỉ là tiếng nói của riêng tác giả mà còn là tiếng nói của hàng triệu người dân Việt Nam đối với Bác, là niềm kính trọng, xúc động sâu sắc khi vào lăng viếng Bác. .

Ánh Nguyên



thẻ:
#dũng cảm #ngôn ngữ #tư tưởng #Viễn Phương #Viếng lăng Bác #vườn hoa

Bạn thấy bài viết Suy nghĩ của em về bài thơ Viếng lăng Bác – Viễn Phương có giải quyết đươc vấn đề bạn tìm hiểu không?
Nếu không hãy comment góp ý thêm bên dưới để tieuhocchauvanliem.edu.vn có thể chỉnh sửa & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé!
Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Châu Văn Liêm

Chuyên mục: Văn Mẫu Lớp 9

Nguồn: Trường Châu Văn Liêm

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button