Tiếng nói tâm hồn của nhân vật trữ tình trong bài thơ Tràng Giang của Huy Cận


Các bài văn mẫu lớp 12

Tiếng nói tâm hồn của nhân vật trữ tình trong bài thơ Tràng Giang của Huy Cận

Tiếng nói tâm hồn của nhân vật trữ tình trong bài thơ Tràng Giang của Huy Cận

Hướng dẫn


Trong bài thơ Tràng Giang, nhà thơ Huy Cận đã viết:

Ngọn gió nhỏ, du dương, buồn bã,

Còn đâu tiếng làng xa chợ chiều.

Mặt trời lặn, bầu trời thăm thẳm;

Song long, trời rộng, bến lẻ ​​loi.

Em trôi về đâu, nối tiếp hàng;

Mênh mông không một chuyến đò ngang.

Không yêu cầu bất kỳ sự thân mật,

Lặng lẽ bờ xanh gặp bãi vàng.

Em nghe gì về tiếng nói tâm hồn của nhân vật trữ tình được thể hiện trong đoạn thơ trên?

– Tràng Giang (in trong tập Lửa thiêng, 1940) là một kiệt tác của thơ Việt Nam hiện đại, thể hiện rõ nét phong cách nghệ thuật thơ Huy Cận thời kỳ trước Cách mạng với giọng điệu “dũng cảm”, đậm chất hài hước. nỗi đau khôn nguôi trước một không gian rất xa và thời gian chiều tối rất cụ thể.

– Đoạn trích gồm khổ 2 và khổ 3 của bài thơ, khắc họa sinh động hình ảnh một buổi chiều muộn trên sông với đặc điểm nổi bật là mênh mông, vắng vẻ, hiu quạnh, vắng lặng. Bức tranh gần như đơn sắc, có hai màu xanh và vàng (bờ xanh, bãi vàng) nhưng các màu đó mờ nhạt và hòa vào nhau. Sự vật trong tranh trải đều trên nền rộng, có những đụn cát nhỏ nổi, rải rác đây đó; với những hàng bèo nổi trên mặt nước. Sự chuyển động ở đây chỉ sự chuyển động u sầu của gió, nhịp điệu bất tận và vô định của bèo tấm. Âm thanh gợi lên cũng mơ hồ, như không có hình thể… Nghệ thuật tạo hình đã đạt đến trình độ bậc thầy. Mỗi chi tiết miêu tả đều để lại ấn tượng khó phai trong lòng người đọc.


Xem thêm: Nêu hoàn cảnh sáng tác của bài thơ Việt Bắc. Phân tích sắc thái tâm trạng và cách đối đáp của nhân vật trữ tình trong đoạn trích.

– Khung cảnh hiện lên như thật, gợi về miền quê đậm đà. Chúng tôi cho rằng nhà thơ chỉ vẽ lại những gì đã thấy, đã quan sát ở một địa điểm nào đó. Thực ra đây trước hết là bức tranh tâm hồn của nhà thơ. Cảnh buồn nhưng thực ra là người buồn, lòng buồn. Trong sự chuyển động của gió, ta nghe thấy nỗi niềm của con tim trước khoảng không. Qua cử chỉ lắng nghe tiếng chợ chiều, ta thấy được niềm vui lưu lại những âm thanh của cuộc sống. Qua nét vẽ của các véc-tơ chuyển động ngược chiều mặt trời xuống và trời lên, ta có thể cảm nhận rõ nỗi sợ hãi bao trùm của một tâm hồn quá nhạy cảm trước sự bao la vô biên của vũ trụ. Qua sự miêu tả chi tiết về những hàng bèo, ta thấy một tâm hồn hoang mang với câu hỏi biết cắt ở đâu âm thầm. Qua ánh mắt tìm kiếm một bến phà qua lại, một cây cầu nối đôi bờ, ta hiểu được sự xao xuyến của một niềm khao khát, mong rằng mọi thứ trên đời này không tồn tại quá tách biệt nhau…

– Giọng trữ tình trong đoạn thơ cũng như trong toàn bài thơ là tiếng nói của cái tôi cá nhân. Cái tôi đó nhìn sâu vào trái tim cô và nhìn thấy trong đó cả một thế giới cần được bộc lộ, với tất cả những gì là sự thật: có cô đơn, có khát khao sống. Cái tôi ấy, trong khi trí óc hướng về những khoảng không xa xôi, thì các giác quan luôn rộng mở để nhận ra những hình thù cụ thể, thân thương của cuộc sống.

– Đoạn thơ thể hiện sâu sắc nỗi sầu nhân thế của Huy Cận cũng như nỗi sầu vũ trụ của Huy Cận. Vạn vật gắn bó chặt chẽ với nhau, khiến cho mọi vật hiện hữu trước mắt ta cũng mang một tư tưởng mênh mông, hướng về những câu hỏi lớn của tồn tại đã làm day dứt tâm trí biết bao trí thức từ ngàn xưa. Ngược lại, những tư tưởng siêu hình, trừu tượng cũng nhờ có nhiều cảnh vật, hình dáng, âm thanh quen thuộc, gần gũi với niềm vui nỗi buồn của thế gian, dễ dàng nhận được sự chia sẻ, đồng cảm của đông đảo độc giả.

– Nói đến tiếng nói tâm hồn của nhân vật trữ tình trong bài thơ, không thể không nhận thấy sự thiết tha với những gì thuộc về “tình cảm dân tộc”. Cảnh và tình rất Việt Nam. Tính dân tộc, cổ điển thấm đẫm trong cách dùng từ (nhất là những từ láy như thơ thẩn, đìu hiu, chót vót, thênh thang, lặng lẽ), sử dụng những thi liệu quen thuộc (tiếng chợ chiều, cảnh sông nước). trời rộng, chuyến đò ngang, đám bèo trôi…); trong nghệ thuật tạo chiều sâu gợi hình, tượng trưng của hình ảnh. Cách ứng xử với ngôn từ như trên cho thấy một nhà thơ mới vừa tôn sùng truyền thống, vừa học hỏi kinh nghiệm nghệ thuật của các nhà thơ lớn phương Tây nhưng vẫn không quên cội nguồn của thơ mình. tắm trong đó từ thời thơ ấu.

Nguồn: Vietvanhoctro.com Bộ Giáo dục & Đào tạo

Xem thêm: Soạn bài: Tiếng hát con tàu (Chế Lan Viên)



thẻ:
#Cảm nhận #giáo dục #hiện đại #Huy Cận #nghĩ #thời #Trang Giang

Bạn thấy bài viết Tiếng nói tâm hồn của nhân vật trữ tình trong bài thơ Tràng Giang của Huy Cận có giải quyết đươc vấn đề bạn tìm hiểu không?
Nếu không hãy comment góp ý thêm bên dưới để tieuhocchauvanliem.edu.vn có thể chỉnh sửa & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé!
Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Châu Văn Liêm

Chuyên mục: Văn Mẫu Lớp 12

Nguồn: Trường Châu Văn Liêm

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button