Từ bài văn Lao xao của Duy Khán, em hãy tả lại khu vườn trong một buổi sáng đẹp trời.


Văn mẫu lớp 6

Từ bài thơ Lão Chao của Duy Khánh, tả khu vườn vào một buổi sáng đẹp trời.

Từ bài thơ Lão Chao của Duy Khán, tả khu vườn trong một buổi sáng đẹp trời.

Hướng dẫn


Tôi là người rất yêu cây cối, đi đến đâu nhìn thấy vườn tược xum xuê, xanh tươi là tôi thấy trong người vui lây. Tôi yêu những khu vườn vì nhà tôi cũng có một khu vườn nhỏ, khu vườn đã để lại trong tôi nhiều kỉ niệm, giúp tôi lớn lên.

Sáng nay thời tiết rất mát mẻ và dễ chịu. Sự mát mẻ của buổi sáng làm cho tâm hồn con người thật thoải mái và sảng khoái. Chạy ra vườn, tôi thoáng thấy những tia nắng nhỏ nhảy nhót lăn trên lối đi, trượt dài trên kẽ lá, trải dài trên cánh hoa. Dường như nắng cũng muốn thắp sáng lòng người nên không gay gắt, nóng bỏng mà ấm áp, dịu dàng như những cô gái đang yêu. Dấu hiệu của một ngày bình yên tươi đẹp!

Vì đêm qua có cơn mưa nên đất vừa được ban cho một nguồn nước mới – dòng nhựa nóng chảy tràn đã làm cho hoa lá thêm hăng hái, khoe hết vẻ đẹp của mình. Tôi ngước mắt nhìn những hàng dừa đung đưa. Xanh, xanh non, xanh bóng, xanh lạ lùng! Ánh nắng mới trong trẻo làm màu non thêm rực rỡ.

Ở góc vườn nhà tôi có một cây dừa cao vút, trên ngọn là những chùm dừa sai trĩu quả. Dừa già hơn tôi rất nhiều. Mẹ tôi kể, trước khi tôi sinh ra, khi bố mẹ tôi mua mảnh đất này, ở đây đã có sẵn một cái ao và những hàng dừa. Dưới những cây dừa là một cái ao. Cái ao không lớn nhưng đủ chỗ cho một cái ao nhỏ. Tôi thường leo lên chiếc xuồng đó, chộp lấy một cây sào đủ dài và bắt đầu hành trình thám hiểm quanh… cái ao của mình. Ao nhà tôi nước không trong mà đục ngầu, màu đất đục ngầu, đen kịt mùi bùn. Không thấy bóng dừa, cũng không thấy màu xanh của bầu trời – màu mà mẹ tôi vẫn gọi là màu của đôi mắt xa xăm chờ đợi hoàng tử công chúa trong những câu chuyện ngày xưa.

Xem thêm: Nói về kỉ niệm tuổi thơ


Tuy mảnh vườn không rộng nhưng mẹ vẫn chừa một khoảng đất để tôi trồng những gì mình thích. Và tôi trồng hoa, rất lạ, tôi chỉ thích hoa dại. Tôi yêu lắm cái vẻ hoang sơ lạ lùng, sức hút khó tả của loài hoa không tên này – loài hoa mà hầu như người ta ít để ý, loài hoa tưởng như chỉ thỉnh thoảng mới thấy. ở hàng rào nào đó ở quê, hay bên đường từ quê đến yêu. Tôi đặt tên riêng cho chúng: Mặt trời và Mặt trăng. Hôm nay, rất nhiều bông hoa nhỏ xinh đã nở. Có những bông hoa màu vàng, không nhạt nhẽo như hoa cúc, mà vàng tươi, đầy nhiệt huyết và nóng bỏng như mặt trời. Nó có màu hoa trắng muốt, không quá kiêu sa như hoa huệ nhưng dịu dàng và thanh khiết như vầng trăng. Hàng trăm mặt trời, mặt trăng bé nhỏ nổi bật trên nền lá xanh rậm rạp, những giọt nước mắt của bầu trời đêm qua lấp lánh, lấp lánh… Tấm thảm kỳ diệu của người thợ dệt thiên nhiên. Vẻ đẹp cuốn hút, tạo cho người ta một sự mê hoặc trầm tĩnh đến không ngờ.

Khu vườn của tôi rất đẹp. Đi xa mấy hôm tôi nhớ khu vườn như nhớ người bạn thân. Khu vườn đã tiếp thêm sinh lực cho gia đình tôi, che chở cho chúng tôi trong mùa hè nóng bức này, cho trái ngon cho chúng tôi thưởng thức, và nó còn chia sẻ những vui buồn của tôi. Tôi sẽ nhớ mãi khu vườn của mình và sẽ làm cho nó ngày càng đẹp hơn, trù phú hơn.

Xem thêm: Tả một cảnh đẹp mà em có dịp đến thăm trong những tháng nghỉ hè (có thể là phong cảnh nơi em nghỉ ngơi, hoặc cánh đồng, ngọn núi ở quê em).

Nguồn: Vietvanhoctro.com



thẻ:
#người dân #tưởng niệm #quấy rầy

Bạn thấy bài viết Từ bài văn Lao xao của Duy Khán, em hãy tả lại khu vườn trong một buổi sáng đẹp trời. có giải quyết đươc vấn đề bạn tìm hiểu không?, nếu không hãy comment góp ý thêm bên dưới để tieuhocchauvanliem.edu.vn có thể chỉnh sửa & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Châu Văn Liêm

Chuyên mục: Văn Mẫu Lớp 6

Nguồn: Trường Châu Văn Liêm

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button