Tưởng tượng câu chuyện sau khi Trọng Thủy tự tử và gặp Mị Châu ở thủy cung


Các bài văn mẫu vào lớp 10

Tưởng tượng câu chuyện sau khi Trọng Thủy tự tử gặp Mỵ Châu ở thủy cung

Tưởng tượng câu chuyện sau khi Trọng Thủy tự tử gặp Mỵ Châu ở thủy cung

Hướng dẫn


Sau khi An Dương Vương và Kim Quy chia tay biển cả và biến mất, để lại trên bãi cát thân hình không trọn vẹn của người con gái ngây thơ đầy tội lỗi, thành Âu Lạc thất thủ, Triệu Đà chính thức lên làm vua nước Việt. . Lại nói về Trọng Thủy, từ ngày ôm xác vợ không đầu khóc lóc thảm thiết bên bờ biển, trở về sống trong quyền thế nhưng chỉ mơ một lần được thấy bóng người vợ trẻ, nỗi đau mỗi ngày một nặng thêm. xé nát anh khi ngay cả tầm nhìn của cô anh cũng không thể gặp được.

Trọng Thủy tỉnh dậy thấy mình ở đáy giếng ngọc, trí nhớ mách bảo chàng đã từng nhìn thấy đôi mắt yêu kiều của Mỵ Châu dưới đáy giếng, chàng vội nhảy xuống giếng quyết tâm. Anh không nỡ để Mị Châu rời xa, bởi vì một lần xa cách đã khiến hai người vĩnh viễn xa cách, anh không muốn điều đó xảy ra lần thứ hai. Nhìn vào đôi bàn tay của mình, anh biết mình giờ cũng là một con ma. Thôi thì hắn cũng đã trả xong nợ chướng thân phận, nay hắn có thể đến tìm Mỵ Châu xin tha. Trọng Thủy ra khỏi giếng, về phủ riêng, nơi treo cờ hoa trắng, ủ rũ buồn bã, không ngờ có ngày lại được chứng kiến ​​tang lễ cho chính mình. Bước đến bên vua già, Trọng Thủy quỳ xuống lạy cha già xem như báo hiếu rồi bước đi.

Biết tin vợ chết ngoài biển, Trọng Thủy bắt đầu từ biển Đông tìm kiếm manh mối về vợ, vào đó hỏi những hồn ma chết trên biển trên đường đi, rằng mấy tháng trước, Thần Kim Quy đã mang về một Đàn ông. Một bà già và một cô gái trẻ đi xuống thủy phủ, người đàn ông có tướng mạo uy nghiêm, không có vẻ gì là vương gia hay vương giả, còn cô gái trẻ thì khuôn mặt xinh đẹp nhưng rất u sầu, trên cổ có đeo một khoác trên mình chiếc khăn choàng nhuốm máu. Thần Kim Quy cho cả hai vào sống trong thủy cung, nhưng nghe đám cá ngựa kể lại cô gái ăn xin xây nhà bằng san hô và rong biển ngoài thủy cung, nhét cát vào cổ rồi gỡ ra. khăn tay đút cho trai ăn, không một lời than thở… Trọng Thủy nghe vậy mà lòng đau xót khôn tả, chàng đinh ninh rằng người con gái kia chính là người vợ xấu số của mình, đang đau khổ vì những lỗi lầm mà mình đã phạm phải. Tôi đã gây ra. Không phải chờ đợi lâu hơn nữa, không vì cảnh đẹp thủy cung mà xao lãng, Trọng Thủy cố gắng bơi thật nhanh để tìm được Mỵ Châu đang ở đâu.

Xem thêm: Phân tích truyện An Dương Vương và Mỵ Châu – Trọng Thủy

Nơi Mị Châu tỏ tình nằm bên phải thủy cung, là một hiên nhỏ đơn sơ, trên đường đi vào, san hô hai bên đầy đủ màu sắc, trước mặt có một cái chum. ngôi nhà. Tảng đá để nuôi hến rất lớn, lên đến hàng nghìn hàng vạn con. Anh nghĩ vợ mình vắt máu nuôi con trai hàng ngày, liệu xác cô có còn không? Anh vừa bước vào nhà thì bóng một cô gái trong gia đình cũng bước ra. Phải chăng ánh sáng trong biển không đủ mà trước mặt anh là một cô gái có làn da trắng ngần, đôi mắt sâu thẳm chứa đầy nỗi buồn. Đôi mắt chết.

Vừa nhìn thấy Trọng Thủy, Mị Châu vô cùng ngạc nhiên nhưng ngay sau đó ánh mắt nhanh chóng lặng đi như cũ, nàng hỏi người đàn ông đang đứng như trời trồng trước mặt mình.


  • Tôi nghe nói có một vụ đắm tàu ​​​​hôm trước, bạn có đi không?

  • Không, tôi từ giếng Ngọc ra đây để tìm cô ấy!

  • Gặp tôi để xem tôi phải rửa tội như thế nào?

  • Không, tôi xin cô ấy tha thứ!

Lúc này, đôi mắt câm lặng của Mị Châu đầy giận dữ, nàng dõng dạc trả lời, như thể tất cả những kìm nén được giải phóng.

  • Xin hãy tha thứ, người anh cần xin tha thứ chính là người dân Âu Lạc, những người dân đen yêu mến tiếng chuông hòa bình đã từng gọi anh là Phò Mã, vì người cha với hy vọng dùng tình yêu để dẹp tan chiến tranh, vì những người lính của nước Triệu đã phải bỏ mạng khi bị vua Triệu giết bằng cách làm đầy tớ. Nhưng không phải tôi, tôi không đáng để được anh ấy tha thứ, bởi tôi là một người vợ tồi, không hiểu được tấm lòng của chồng, một đứa con bất hiếu và một tên công tử bất hiếu!

Xem thêm: Tập làm văn: Luyện viết đoạn văn nghị luận

Trọng Thủy đau đớn giải thích

  • Một ngày làm vợ chồng, trăm năm không quên nghĩa Tào Khang, chỉ vì chúng ta sinh ra ở hai nước thù địch, hoài bão của phụ thân rất lớn, làm con trưởng hiếu thảo, không thể trái lệnh. Khi tôi ngỏ lời với nàng về chiếc áo lông ngỗng chỉ mong một ngày gặp lại, tôi sẽ bù đắp cho nàng, huống chi là một vị vua biết lo cho dân, không làm khổ dân. Nhưng hỡi ôi, không biết cuối đời cô ấy sẽ ra sao, tôi mất đi người vợ quý giá mà cả đời này tôi chưa bao giờ kiếm được.

  • Vậy cha tôi không phải là một vị vua tốt sao? Chúng ta phải thôn tính, phải giẫm lên máu xương của nhau để sống sao? – Mị Châu bực bội đáp.

Trọng Thủy u sầu, trước mắt chàng không còn hình ảnh người vợ ngây thơ trong sáng, sự dịu dàng vẫn còn đó nhưng mỗi lời nói của nàng như một nhát dao cứa vào tim cả hai. Mị Châu lặng lẽ cởi khăn, để lộ một đường ngang dài và máu chảy đầm đìa.

  • Mỗi ngày, tôi nhìn vết dao này như nhìn vào chính trái tim mình, bao nhiêu người Âu Lạc đã đổ máu vì tôi, đây là sự trừng phạt mà chính tôi muốn, để hiểu rằng mỗi hành động của mình sẽ ảnh hưởng đến vô số người xung quanh, mỗi quyết định của anh đều là một cái giá, dù ít hay nhiều anh vẫn phải trả giá.

Xem thêm: Viết luận: Kiểm tra phần Tiếng Việt

Trọng Thủy giờ đã hiểu, mình không bằng cô gái này, trước đây không và bây giờ cũng không, chàng nói

  • Bây giờ tôi biết rằng tôi không bằng cô ấy chút nào. Tôi không còn dám xin chị tha thứ nữa, vì khi được tha thứ, lòng tôi nhẹ nhàng quên đi tội lỗi mình đã phạm.

Mị Châu lắc đầu nhìn chàng

  • Tôi đã tha thứ cho anh ấy, vì không có người vợ nào ghét chồng mình, càng không phải là tôi yêu anh ấy kể từ ngày chúng tôi được phép kết hôn. Nhưng chúng tôi sẽ không bao giờ quên.

Nói đoạn, Mị Châu dọn vào nhà, phút chốc biến thành hư vô, chỉ còn lại căn nhà trống vắng, hiu quạnh, im lìm. Trọng Thủy ngước nhìn mặt nước xanh thẳm kêu to

  • Lạy Chúa Kim Quy cai quản Biển Đông, con xin Chúa trừng phạt tội lỗi của con trong quá khứ, con cầu mong một ngày nào đó dân tộc Âu Lạc không được hưởng thái bình như xưa, một ngày con không được trực tiếp. trốn đời.

Cuối cùng, hồn Trọng Thủy hóa thành còng gió, suốt đời làm xe cát ở biển Đông, xe càng mất càng sầu. Trai Mỵ Châu ăn cát, đau đớn tạo ra những viên ngọc trai to vô cùng, đẹp lấp lánh.



thẻ:
#chiến tranh #đạo hiếu #con người #tưởng tượng

Bạn thấy bài viết Tưởng tượng câu chuyện sau khi Trọng Thủy tự tử và gặp Mị Châu ở thủy cung có giải quyết đươc vấn đề bạn tìm hiểu không?
Nếu không hãy comment góp ý thêm bên dưới để tieuhocchauvanliem.edu.vn có thể chỉnh sửa & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé!
Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Châu Văn Liêm

Chuyên mục: Văn Mẫu Lớp 10

Nguồn: Trường Châu Văn Liêm

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button