Vì sao người sống không còn thăm người chết được nữa?

Ngày xửa ngày xưa, có hai anh em mồ côi, cả hai đều chết vì vợ. Người em phát rẫy cạnh mộ vợ thường xuyên bị lợn rừng phá hoại.

Một ngày nọ, anh ta đặt bẫy và trúng con lợn. Con lợn bị thương thoát khỏi bẫy và chạy về phía mộ vợ. Người em cầm giáo đuổi theo. Con lợn bị đuổi vào hang cạnh mộ vợ. Lần theo dấu chân của mồi, anh đuổi theo con lợn. Chạy dọc một đoạn vào trong hang sâu, dấu chân lợn biến mất và lòng hang bỗng rộng ra. Đi thêm một đoạn nữa, anh bị chặn lại trước một cửa hang đóng chặt. Từ cửa hang nhìn vào, anh nhận ra nhiều người quen cũ (nay đã chết). Anh thầm đoán vợ mình cũng có mặt trong đám đông.


Anh định bước qua cửa hang thì có người chặn anh lại và hỏi:

– Bạn đang đi đâu vậy?

Anh liền đáp:

– Tôi muốn đến thăm vợ tôi.

Người kia bày tỏ sự đồng ý của mình và nói thêm:

– Đây là xứ Mường Lốc (âm phủ), chàng đến đây để tìm cách đòi vợ về, không ăn cơm uống nước. Đã ăn cơm, uống nước Mường Lốc rồi không nổi lên mặt nước nữa.


Nói xong, người kia mở cửa cho hắn đi vào.

Suốt hai ngày hai đêm, chàng đi khắp nơi cao thấp, qua suối vàng sông xanh để tìm vợ. Khi cô đói khát, khi bụng cồn cào, anh đã đi nhiều nơi ăn chay, làm lễ, hầu rượu thịt, được săn đón, mời mọc nhưng anh vẫn từ chối.

Sáng ngày thứ ba, anh thấy vợ giã gạo dưới lầu cao. Vợ ông cũng nhận ra, vội bỏ chày chạy ra hớn hở hỏi:

Xem thêm: Sự tích làng Đa Hòa

– Vào thăm em sao anh không đưa con theo? Con tôi có khỏe không? Nó lớn cỡ nào?

Anh rơm rớm nước mắt nói với vợ:

– Con trai tôi khóc sưng cả cổ, ngày đêm ngóng mẹ về.

Cô ngước mắt nhìn xuống sàn nhà và nói với anh:

– Anh xin em quay lại, anh sẽ quay lại.

Cha nàng bây giờ là vua xứ Mường Lốc quyền uy vô cùng, ít ai dám bước chân lên thang lầu của ông. Vì thương vợ con, chàng đã mạo hiểm trèo lên lầu cao để gặp vua.

Vua đang ngồi trong bếp, thấy người khách lạ mặt thật thà, dễ thương nên quay sang hỏi. Anh có dịp nói hết với nhà vua những tình cảm của mình đối với vợ chồng ông. Nhà vua xúc động, gật đầu nói:

– Vợ chồng chị chung thủy như vậy là tốt lắm rồi, em không muốn chia ly đâu. Được, tôi sẽ tiễn vợ anh về Mường Lùm (trần thế).

Anh mừng quá xuống đón vợ ngay. Đi được một ngày, hai vợ chồng gặp một cái cây lớn chắn ngang đường. Người vợ vừa trèo lên định vượt qua thì bị trượt chân ngã, tử vong. Đồng thời, tất cả đồ đạc và vật dụng cô mang theo đều biến thành vỏ cây.

Người chồng khóc lóc, bỏ xác vợ vào thúng, quyết vượt qua thân cây lớn để trở về mặt đất. Leo đến một ngày, hai ngày vẫn chưa qua được thân cây, xác vợ anh ngày càng thối rữa. Dù ối, nặng, ông cõng xác vợ bên mình để cố vượt qua chốn hiểm nguy.

Đến ngày thứ tư, khi đi ngang qua gốc cây lớn, vợ ông bỗng sống lại. Hai vợ chồng vui mừng khôn xiết, nắm tay nhau đi về quê.

Xem thêm: Top anh em sinh năm 1999 hài hước khiến bạn cười nghiêng ngả

Đi thêm một ngày nữa, đôi bạn lại gặp một con sông rộng. Khi đang bơi ra giữa dòng, người vợ bất ngờ vùng vẫy rồi chìm nghỉm. Người chồng lại lặn tìm xác vợ.

Mãi đến chiều hôm sau, anh mới vớt được xác vợ. Anh ta cho xác vợ vào bao rồi mang đi phi tang. Cái xác trương phình lên nên đến chiều hôm sau mới bắt đầu thối rữa. Mặc, anh vẫn cõng vợ đi. Lại một ngày sau, người vợ sống lại, đúng lúc hai vợ chồng đến cửa hang. Họ nắm tay nhau chạy về nhà. Vợ chồng con cái đoàn tụ như xưa.

Chồng đi làm ruộng, vợ chăm sóc con cái, sửa sang lại nhà cửa, ruộng vườn. Ngày ngày, tiếng chày giã gạo của bà vang vọng núi rừng.

Người anh cả mồ côi cảnh gà trống nuôi con, bỗng từ nhà anh nghe tiếng chày giã gạo từ sáng đến tối nghe rất lạ. Anh cho tôi qua xem ai đang giã gạo.

Biết tin vợ tôi về, người anh dắt các con đến nhà tôi, hỏi xem làm thế nào mà người chị dâu tôi đã chết từ lâu nay sống lại.

Người em kể chuyện cho tôi nghe và nói:

“Ca ca, nếu như ngươi muốn tìm ta, ta sẽ giúp ngươi…

Người anh xua tay:

– Để nó đi tìm. Ai cho em rể đi tìm chị dâu.

Anh cả ra đi đúng như tôi dặn, như cách tôi đã đi. Ông cũng đã gặp vợ mình, và cũng xin vua Mường Lộc cho vợ trở về với mình.

Trên đường về, vợ tôi cũng đi ngang qua một cái cây và ngã chết, tôi làm theo lời bạn, cho xác cô ấy vào bao và khiêng đi. Mùi hôi thối của xác chết khiến anh đau đầu. Có lần định vứt xác đi, nhưng sực nhớ lời bạn dặn, tôi bịt mũi, lấy sức vác tiếp. Vượt qua cái cây lớn, vợ anh sống lại.

Xem thêm: Tuyển tập những bài thơ tình mùa xuân hay nhất được giới trẻ yêu thích

Vì sợ phải mang xác chết một lần nữa, anh cả đã rời khu rừng và đi một con đường khác. Cuối cùng vẫn phải qua sông như lời tiên tri.

Người anh cố gắng để vợ không bị chết đuối, nhưng khi ra đến giữa sông thì bỗng nổi cơn giông, người vợ tuột khỏi tay anh và chết đuối. Anh ra sức lặn lội tìm kiếm cả ngày, cả đêm. Khi vớt lên, xác vợ anh đã thối rữa, mùi hôi thối bốc lên nồng nặc. Người anh cả không chịu đựng được nữa đành thả xác vợ xuống sông.

Người anh cả lên bờ định tìm đường về, liền nghe thấy tiếng gọi rất quen thuộc từ phía bên kia. Anh nhận ra hình bóng vợ mình đã sống lại, đứng bên kia sông gọi anh:

– Anh ơi, vợ chồng lấy chữ tín làm đầu. Tôi đã không giữ được, từ nay tôi không quay lại nữa.

Rồi cô biến mất.

Khi trở về Mường Lốc, nàng thuật lại mọi chuyện với vua. Nhà vua nổi giận, gọi tất cả những người gác cổng của nước mình, nghiêm khắc nói:

– Từ nay cấm dân trên Mường Lùm vào thăm dân trên Mường Lốc.

Kể từ đó, người sống bị cấm đến thăm người chết như trước.

(Truyện dân gian Bru)


Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Châu Văn Liêm

Chuyên mục: Truyện Cổ Tích

Nguồn: Trường Châu Văn Liêm

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button